Bang bang hai phát, nữ tử lăn ra bảy, tám thước trên mặt đất rồi đứng lên. Nàng hít một hơi, sau đó thở ra, nhìn về phía bên này. Thân thể Lỗ Trí Thâm dừng lại một chút, tiến lên mấy bước nhặt lấy thiền trượng, chống xuống mặt đất, tiếp theo miệng nhổ ra một ngụm máu. Hai quyền vừa rồi, Lỗ Trí Thâm đánh trúng bả vai nữ tử còn quyền của nữ tử cũng gần như đánh vào vai y. Nhưng nữ tử áo đỏ thuận thế giảm bớt lực nên mới nhảy ra xa bảy, tám thước. Lỗ Trí Thâm thì đang thế tiến công nên không có cách nào lui lại phía sau, chịu toàn bộ sức mạnh của đòn công kích này.
Trước tiên không nói tới việc bị nội thương, xương cốt bị thương, hộc máu, hiện giờ lực đạo trên tay Lỗ Trí Thâm đã không còn được đầy đủ như trước nữa.
Mà ở phía sau bọn họ, Kim Nhãn Bưu Thi Ân giơ tay ôm cổ đứng đó, máu không ngừng chảy ra từ kẽ tay. Yết hầu bị một kiếm đâm thủng, đây cũng đã là thời khắc cuối cùng của sinh mạng gã.
Không mất bao nhiêu thời gian, chín người đã chết mất sáu. Đám người Lâm Xung thậm chí không còn thời gian để kịp ngạc nhiên nữa.
Bọn họ cũng đã là cao thủ hạng nhất trong lục lâm nhưng nữ tử này ăn một quyền của Lỗ Trí Thâm mà vẫn không bị thương, tu vi võ nghệ quả thật đã đạt tới mức tuyệt hảo. Chỉ trong chút thời gian đánh nhau ngắn ngủi, phong cách của nàng thực sự rất khác so với các cao thủ trong lục lâm.
Thiết Tí Bàng Chu Đồng chính là người được tôn sùng là Thiên hạ đệ nhất trong một thời gian dài. Khi ông ta dạy quyền ở Ngự Quyền Quán, tuy rằng cũng đã từng dạy các loại vũ khí, các loại chiêu pháp hộ thân liều mạng với bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào, nhưng trên thực tế khi ra tay vẫn có chút tự kiềm chế. Tập quán của triều Vũ vẫn chú ý tới phong cách của văn nhân, một khi đã là người hơi có thân phận liền chú ý tới khí độ. Người trong lục lâm cũng giống như vậy. Người như nữ tử này, đã có võ nghệ áp đảo nhưng lại lăn lộn dưới đất, thậm chí còn chui qua háng người ta để chém một đao, kỳ thật là rất hiếm thấy.
Bọn họ đương nhiên không biết rằng, nữ tử trước mặt đây từ nhỏ đã trải qua nạn đói, lại chém giết ra từ núi thây biển máu. Một thân võ nghệ của nàng là vì khiến chính mình và người bên cạnh mình có thể ăn no cơm mà không phải là bởi vì tập võ nghệ, không phải vì muốn đi tìm kiếm "ý nghĩa" quang minh lỗi lạc của việc giết người.