Nói đến sự dao động trong mấy ngày cuối cùng của Lương Sơn, sáu vạn người với chiến lực như vậy mà bị sụp đổ, cảnh tượng tất cả mọi người đều phải bất lực, ngay cả Lỗ Trí Thâm cũng chỉ có thể uống một chén rượu, không nói được gì. Nhưng ngược lại Kim Nhãn Bưu Thi Ân lại nâng bát rượu lên nói:
- Y không thể bỏ qua cho chúng ta, chúng ta chẳng lẽ sẽ bỏ qua cho y sao? Từ nay về sau Lâm đại ca cứ đi thật xa là được, y thật sự có thể truy đuổi từng người một sao?
Lâm Xung cười khổ lắc đầu, chạm bát với y, uống một hơi cạn sạch:
- Ta … Ta không phải nghĩ kế. Y chắc hẳn là kẻ không coi ai ra gì. Nhìn tình hình cuối cùng ở trên núi, con người trong mắt y sợ rằng cũng chỉ tầm thường như heo chó mà thôi. Y thao túng nhân tâm nhưng lại không thèm để ý tới nhân tính, khiến huynh đệ tương tàn. Cho dù là dùng kế báo thù thì làm sao lại đến mức độ như thế chứ …
Lâm Xung dừng lại một chút, nói tiếp:
- Ta biết chuyện của Tống đại ca lần này, mặc dù họ chưa từng gọi ta. Mà mặc dù có gọi ta tới thì ta cũng không chắc sẽ đi cùng. Nhưng chuyện gì cũng có nguồn cơn của nó … Từ sau khi ta lên núi, các huynh đệ vẫn đối xử với ta không tệ. Lâm mỗ vô đức vô năng, cũng không muốn phụ tình cảm huynh đệ. Lần này … Ta muốn giết kẻ đó. Nếu thành công thì sẽ trở lại kinh thành để báo thù.
Y nói vậy rồi mỉm cười. Đám người Thi Ân hơi ngẩn người, còn Lỗ Trí Thâm lại hiểu ý y, uống một bát rượu, nói:
- Ta đi cùng với ngươi.
Rất nhiều người trên Lương Sơn biết món nợ máu của Lâm Xung. Sở dĩ y tụ nghĩa ở Lương Sơn cũng là hy vọng một ngày kia có thể tiến vào kinh thành. Nhưng Lương Sơn đã sụp đổ, y cũng chỉ có thể lựa chọn trả thù một mình mà thôi. Nhưng trên thực tế, đơn thương độc mã, đừng nói muốn ám sát Cao Cầu, cho dù muốn ám sát tên Ninh Lập Hằng đang ở gần đây, sợ rằng cũng đều rất khó khăn.
Tuy nhiên nói tới đây, Lỗ Trí Thâm cũng mỉm cười, hạ thấp giọng:
- Kỳ thật phiền toái của tên kia chưa hết đâu. Đám người Tống đầu lĩnh cũng đang làm việc này.
- A?
- Lâm huynh đệ không biết à? Mấy ngày trước, Tống đầu lĩnh đã cho người truyền lời đi khắp nơi, kể lại việc ở Lương Sơn cho mọi người biết … Kẻ này dùng kế độc ác, tổn thương đến thiên hòa. Y đến đây trả thù, vốn giết người thì cũng bình thường thôi, nhưng y lại dùng nhân tâm (lòng người) để dẫn dụ, khiến mấy vạn người tự giết lẫn nhau, trở mặt thành thù. Loại chuyện này đương nhiên có người không thể nhìn được. Lúc trước, chúng ta tụ nghĩa Lương Sơn, có một số đại hào kiệt lục lâm có lẽ không nghĩ đến, nhưng sau sự việc này, có lẽ bọn họ sẽ ra tay giết kẻ đó để trừ mối hại. Sau trận chiến này, bất kể như thế nào, phiền toái của kẻ đó vẫn còn ở phía sau.