Sau một con thuyền lại là một con thuyền, hai con thuyền, ba con thuyền … Không khí xao động bắt đầu xuất hiện theo ánh lửa. Đám người từ trên thuyền đi xuống, bắt đầu bao phủ làng chài nhỏ bé cũ nát này. Một ít căn phòng điểm lên ánh lửa sáng, chó sủa, rồi sau đó tên từ trên thuyền bắn xuống, chuẩn xác bắn thủng cổ họng chó. Bị chiếc thuyền thứ nhất đẩy lên bờ, thiếu nữ mang nước bị đụng gãy hai chân, toàn bộ thân thể nằm gục trên một đống đổ nát, hoang tàn, vừa khóc vừa run rẩy thân hình. Đầu lĩnh từ trên thuyền đi xuống nhìn cô, chần chừ một lát nhưng cũng lắc lắc đầu.
- Cô nương, ta thay cô giải thoát vậy!
Y rút đao ra, đâm vào cổ thiếu nữ. Máu tươi phun ra, rốt cục thiếu nữ không còn nhúc nhích nữa.
Từng đám từng đám người từ trên thuyền đi xuống, gây ra vô số tiếng xao động.
Quân tốt đuổi những thôn dân vừa bừng tỉnh dậy, khiến một ít người nhà và đầu lĩnh đi đến trong phòng nghỉ tạm một chút. Mấy người nhà của thiếu nữ bị chết đi ra khỏi phòng, phụ thân của cô bị quân tốt Lương Sơn xô đẩy đang khóc, sau đó cầm lấy mộc xoa (chĩa ba bằng gỗ) ở một bên muốn liều mạng thì đột nhiên bị người dùng đao chém cả người lẫn xoa, tiếp đó một cước đá bay ông lên đống hỗn độn ở gần đó, máu tươi dần chảy loang ra.
- Một đám khốn khiếp! Muốn thương tổn huynh đệ ta!
Đầu lĩnh kia gầm lên, sau đó nhìn chằm chằm mấy người còn lại và những thôn dân đang bị xua đuổi xung quanh:
- Gia gia (ông nội mày) giữ lại tính mạng của các ngươi, các ngươi phải biết điều. Nếu lại dám lằng nhằng nữa, gia gia liền giết luôn giống như y!
Tổng cộng gần bốn ngàn người này hơi chút tập trung lại ở lân cận làng chài này rồi sau đó lại dựa theo biên chế đầu lĩnh mới để tập hợp lại trong làn gió sớm, hướng về phía giọng nói của Tống Giang:
- … Ta Tống Giang Tống Công Minh, cả đời này hết sức kết giao bằng hữu, coi trọng nghĩa khí, hễ là huynh đệ gặp nạn, từ đầu đến cuối đều dốc hết sức giúp đỡ.
Cũng từng có chí đền nợ nước, nhưng bất hạnh là triều đình bị gian nhân cầm quyền, bị người hãm hại, sau đó bất đắc dĩ phải vào rừng làm cướp. Chỉ nguyện lưu lại một mảnh đất cực lạc trên đất Lương Sơn, khiến vợ con giang hồ chúng ta có thể có một đường sống ở đây … Nhưng tình huống tối nay trên Lương Sơn, tất cả mọi người đều đã thấy. Kẻ đó ép tới từng bước, không muốn cho chúng ta đường sống … Tống Giang ta lúc này thề, suốt đời không đội trời chung với kẻ đó …