Ninh Nghị chỉ cười cười, ngồi trên một chiếc ghế ở đầu thuyền, nhìn ngọn lửa đang bốc lên và hòn đảo nhỏ hỗn loạn phía xa xa.
- Nhìn thấy cái này, ngươi hẳn là nên nghĩ đến sự quý giá của trật tự và sự vĩ đại của đạo đức. Tập hợp của mấy thứ văn minh tinh thần, văn hóa, đạo đức lại, bảo hộ mọi người, sau đạo đức mới là pháp luật. Một khi chúng sụp đổ thì sẽ rất dễ dàng biến thành dạng giống như Lương Sơn thế này. Mặc kệ chúng ta có thể thao túng nhân tính đến mức độ như thế nào, người ta vẫn có ý kính sợ đối với nhân tính, đối với văn hóa, đối với đạo đức. Nếu không muốn chính mình cũng biến thành như vậy thì phải nhớ kỹ điểm này.
Con thuyền dần dần đi về phía trước, lướt qua xác một chiếc thuyền lớn, lửa cháy trên mặt nước vẫn còn chưa tắt, từng xác chết trôi qua mép thuyền. Ninh Nghị lắc lắc đầu, nhìn những đốm lửa ở phía trước, cau mày, giọng nói trầm trầm:
- Trước kia ta … Kỳ thật từng gặp rất nhiều người, luôn nghĩ rằng mình rất lợi hại, kêu gào muốn tính cách, muốn giết chóc, muốn quyết đoán, muốn hiểu rõ mọi việc, không biết đạo đức là cái gì. Người như thế kỳ thật là loại tầng thấp nhất trên thế gian này, vừa không có lực lượng vừa không có trí tuệ, chỉ có duy nhất tự đại và ngu xuẩn.
Ninh Nghị thở dài, giơ tay chỉ chỉ ngọn lửa trên Lương Sơn:
- Chỉ biết một chút lợi ích trước mắt, lại không nhìn được sự yếu ớt của bản thân. Kỳ thật đạo đức chân chính trói buộc không phải là những người dân bình thường. Những người có trí tuệ, có năng lực, có sức mạnh mới là bị trói buộc nhiều nhất. Một khi buông thả đạo đức ra, người thường dính chút lợi cực nhỏ đã đắc chí. Bọn họ không biết rằng chỉ cần những đại nhân vật đó buông thả gông xiềng một chút thôi thì đã thương tổn tới ích lợi và mạng sống của trăm ngàn người. Nhân tính là một thứ rất thú vị cũng rất tàn khốc. Tốt và xấu hòa lẫn chung một chỗ. Nếu ngươi muốn thứ tốt, vậy phải cố gắng. Nếu cảm thấy nó không hề có chút quan hệ gì với mình, có lẽ bỗng nhiên đến một ngày nào đó, đạo đức rơi xuống đến một mức độ nào đó thì chẳng còn cái gì nữa.
Ánh sáng lấp lóa, mờ tỏ chiếu tới đây. Ninh Nghị thở dài trong bóng đêm, những người xung quanh cũng đều có vẻ im lặng. Một chiếc thuyền nhỏ bơi trên mặt nước từ bên kia đi tới, người đi lên chính là Tề Tân Hàn mang theo tin tức tới.