Cho dù vẫn còn rất nhiều người ngây thơ nói "Sao lại thế này chứ?", "Sự tình không đáng sợ như vậy chứ?", nhưng người thông minh nói chuyện đã có thể chủ đạo hướng đi của toàn bộ tình thế.
Mà sau khi trải qua ngày mười một tháng sáu, ở cao tầng Lương Sơn, ý tưởng của đám người Tống Giang, Ngô Dụng lại dần dần trở nên không rõ ràng. Tất cả mọi người đều biết, muốn đưa ra quyết sách lúc này, cao tầng Lương Sơn tất nhiên phải trải qua áp lực và dày vò cực lớn. Từ trạng thái tinh thần của đám người Tống Giang và Ngô Dụng mấy ngày này đều có thể nhìn ra được điều đó. Sự đáng sợ của Dương mưu là ở chỗ, một khi nó chân chính hình thành, thế cục liền giống như một quả bóng tuyết lăn trên sườn núi tuyết, không một ai có thể ngăn được. Nếu thật sự muốn phá giải, tuy nhiên cũng cần phương pháp kịch liệt và cực đoan đồng dạng. Chỉ có điều lúc này gần như không ai có thể tìm được.
Nhìn từ bên ngoài, sau khi đám người Tống Giang trải qua sự do dự ban đầu thì cũng chỉ có thể đi làm vài việc bất đắc dĩ. Sau ngày mười ba tháng sáu, bọn họ bắt đầu triệu hồi toàn bộ quân đội Vạn Gia Lĩnh. Phòng tuyến Lương Sơn co rút lại với thái độ thận trọng nhất. Tống Giang đã vài lần diễn thuyết để phấn chấn sĩ khí, ý nghĩa cũng không lớn. Nhưng sau khi diễn thuyết xong, y lại thả toàn bộ những huynh đệ vụng trộm trở về núi và quân tốt bị cách ly ở Vạn Gia Lĩnh, bởi vì lúc này cũng không có cách nào khác xử lý toàn bộ, cũng chỉ có thể không xử lý gì cả.
Mà cùng lúc đó, trên Lương Sơn cũng tổ chức tang lễ cho các đồng đội bị chết trận. Vốn dĩ những cúng bái, hành lễ như vậy có thể khiến đồng đội còn sống thêm căm thù kẻ địch nhưng lúc này lại thành nửa tốt nửa xấu. Một số người căn thù kẻ địch quả thật có thể bị kích động lên, nhưng mặt khác lại càng chứng thật thảm bại đồi Độc Long.
Bọn họ hạ lệnh tăng cường phòng ngự và quân kỷ Lương Sơn nhưng trên thực tế, lúc này đã chậm. Từ ngày mười ba, mười bốn, một số cãi cọ và xung đột nhạy cảm bắt đầu xuất hiện trên Lương Sơn, bắt đầu muốn nổi lên gió lốc.
Trong cục diện hỗn độn đang dần nổi lên đó, ở bên ngoài Lương Sơn Bạc (hồ Lương Sơn), mấy ngày này Ninh Nghị đều không ngừng làm việc. Một mặt khiến đồi Độc Long phái người ra, đi đến các thôn trang, sơn trại, mã bang tuyên dương việc Lương Sơn bị đánh bại, kể ra những thủ đoạn độc ác trước kia của Trịnh Bưu, xây dựng tâm tư căm thù giặc muốn tường đổ mọi người đẩy thêm. Mặt khác, hắn cũng đi tới thăm hỏi các tri phủ, trưởng quan của mấy châu thành lân cận, đưa tiền, tặng công lao, đồng thời nhấn mạnh sự coi trọng của Tần tướng (Hữu thừa tướng Tần Tự Nguyên) đối với chuyện này. Mà tình trạng của Lương Sơn thỉnh thoảng cũng được truyền ra theo các con đường khác nhau.