Cho dù dùng đầu gối để suy nghĩ cũng đều có thể nghĩ được, tên Huyết Thủ Nhân Đồ Ninh Lập Hằng này một đường trả thù sẽ không dừng tay lại lúc này. Tiếp theo tất nhiên hắn sẽ tập hợp toàn bộ lực lượng trong tay, thừa dịp Lương Sơn trống rỗng để cường công.
Cứ như thế tiếp tục! Sự tình lạnh lẽo bày ra trước mặt. Đồng thời, trước mặt đám người Lương Sơn còn có hiện trạng vô cùng sứt đầu mẻ trán. Lúc này chỉnh hợp lại được hơn mười một ngàn người nhưng quân tâm cũng không chắc hoàn toàn có thể sử dụng được. Muốn làm cho bọn họ trở lại trạng thái lúc trước không phải một sớm một chiều có thể làm được. Mà phiền toái nhất chính là khả năng còn có một bộ phận tương đối đã bị kích động trong số đó.
Nhưng chấn chỉnh lại ngay tại chỗ cũng không có khả năng. Loại chuyện này chỉ có thể làm khi thừa dịp đánh thắng trận. Nếu càng chiến bại thì uy nghiêm của cấp trên càng giảm xuống, cấp dưới lại càng kết bè kết nhóm. Trên Lương Sơn vốn lấy nghĩa khí làm lực hướng tâm, nếu lúc này vẫn còn muốn chỉnh đốn lại thì chờ đợi các đại đầu lĩnh cấp trên chính là bất ngờ binh biến và tạo phản từ các hảo hán đến từ khắp các nơi.
Đang có việc nghiêm trọng hơn nên đành phải tạm thời mở một mắt nhắm một mắt đối với chuyện phiền toái như vậy. Trong hai ngày mùng chín và mùng mười, đám người Tống Giang cố gắng bố trí đội quân vốn tấn công Vạn Gia Lĩnh vận chuyển các loại vật tư từ Vạn Gia Lĩnh trở về Lương Sơn, tiếp sau đó mới là hơn mười ngàn người bên này. Đến ngày mùng mười cũng chỉ mang được một, hai ngàn người trở về núi. Bắt đầu từ rạng sáng ngày mười một thì trời đổ mưa to, sự tình đành phải tạm thời trì hoãn lại. Đám người Ngô Dụng chú ý tới quân tâm nhưng trên thực tế quân tâm vẫn rất tốt … Hoặc là nói, có thể là rất tốt! Thắng Vạn Gia Lĩnh nhưng rốt cục đồi Độc Long bại như thế nào? Những quân tốt, đầu lĩnh, người nhà không tham gia trận chiến đều rất tò mò. Trong số bọn họ cũng có những người có tin tức rất linh thông, đại khái đều biết rằng mấy ngày đầu tấn công đồi Độc Long là tương đối thuận lợi. Nhưng từ sau đó lại chuyển biến đột ngột thì chỉ có những đầu lĩnh và quân tốt tham gia trận chiến mới có thể biết được.
Nhưng khi về tới Lương Sơn thì quân tốt gần như đều không hẹn mà cùng lựa chọn im miệng không nói gì về chuyện đã xảy ra. Nhưng việc làm như vậy kỳ thật là do trong lòng không yên và sợ hãi.