Màn đêm buông xuống, chẳng mấy chốc lại đến rạng sáng ngày hôm sau. Ninh Nghị đưa một bản danh sách cho Hà Duệ. Trong danh sách này có ba trăm người xem như hạng ngoan cố không thể cứu vãn nổi trong số tù binh, đưa cho Hà Duệ về báo cáo kết quả công tác. Hà Duệ liền phải quân mang hết ba trăm người này đi xử lý (giết). Những người còn lại thì bị tụ tập ở một khe núi gần đồi Độc Long. Bởi vì có hơn hai trăm người bị giết trong quá trình thẩm vấn nên số còn lại này vào khoảng một ngàn người.
Trịnh Bưu là quân công lớn nhất trong số ba trăm người này. Y là tướng lĩnh dưới trướng Phương Lạp, bị người cướp ngục giải cứu sang đây. Khi y đeo gông gỗ, bị binh lính kéo đi thì nhìn thấy Ninh Nghị ở cách đó không xa. Y ngây người sửng sốt, sau đó ra sức giãy dụa rồi đột nhiên thét lớn:
- Ninh Lập Hằng!!! … Ninh Lập Hằng … Là ngươi! Là ngươi! Ta phải giết ngươi! Nghe thấy không? Ta phải giết ngươi …
Phản ứng quá khích của y lập tức khiến tất cả tù binh đều xôn xao. Ninh Nghị nhìn thoáng qua, sau đó nheo mắt ngẫm nghĩ một chút. Lúc này đang là đêm tối, mặc dù xung quanh có đuốc nhưng nhìn vẫn không rõ ràng lắm. Có người ghé vào tai hắn nói mấy câu, hắn mới gật gật đầu nói:
- Ồ, Trịnh Bưu à …
Trịnh Bưu ở bên kia nghe thấy hắn bình thản nói một câu như vậy rồi bước đi luôn thì ngây người sửng sốt, rốt cục lại gầm lớn:
- Ta phải giết ngươi! Ta phải giết ngươi …
Thanh âm quanh quẩn trong bầu trời đêm. Y bị lính áp tải đánh cho mấy cái rồi kéo đi ra xa.
Ninh Nghị đi vào quảng trường giữa khe núi. Hơn một ngàn tù binh đang được tụ tập ở đây nghe thấy tiếng Trịnh Bưu la hét thì hơi ngạc nhiên lo lắng nhưng khi Ninh Nghị đi tới đài gỗ ở phía trước, đảo ánh mắt lạnh như băng xuống thì xung quanh đều im lặng hết cả. Trong số này ít nhất có năm trăm người là tù binh đã từng bị bắt cho nên biết mặt hắn.
- Gặp gỡ một người quen. Khi ở Hàng Châu, ta giết sư phụ của y. Không cần để ý làm gì.
Những cây đuốc bập bùng, lính canh gác bao vây xung quanh. Ninh Nghị đặt mũ, vòng tay, và một tập dày bản ghi chép tin tức, tư liệu về mọi người lên trên bàn, xung quanh lặng ngắt như tờ:
- Rất nhiều người trong các ngươi đã từng gặp ta, Hỗn Nguyên Phích Lịch Thủ Lôi Phong. Tên thật của ta là Ninh Lập Hằng, các ngươi biết hay không biết đều không thành vấn đề. Mọi người cứ yên tâm, tối nay ta không hề muốn giết người. Trước khi trời sáng, mọi người các ngươi sẽ được thả ra … Đây là lần cuối cùng các ngươi được thả ra. Trước đó, ta chỉ muốn kể một câu chuyện xưa cho các ngươi …