Tuy nhiên binh lính Võ Thụy Doanh vẫn tự bảo vệ mình không tồi, cũng ngăn cản, bắt làm tù binh và giết chết một ít bại binh Lương Sơn đi lạc đàn. Mà đại đội Lương Sơn thì xuyên qua từ giữa, cướp đường mà chạy về phía Lương Sơn.
Trận tan tác này như thể thiêu đốt toàn bộ những đám mây phía chân trời. Hào quang như lửa đổ xuống mặt đất. Sau khi chủ lực của đám bại binh Lương Sơn bỏ chạy, hai phe Võ Thụy Doanh và đồi Độc Long đều bắt đầu tiến hành càn quét đám tàn binh bại tướng bị tách ra khỏi đội. Ninh Nghị gặp Hà Duệ ở lều dưới chân núi, tỏ vẻ cảm tạ y đồng thời cũng nói chuyện với y về tình hình chiến sự lần này.
- Lương Sơn đã không đáng nhắc đến. Ta biết chỉ nói miệng thì mọi người không tin nhưng sau lần thực chiến này, chắc hẳn Hà Thống lĩnh và các vị tướng sĩ cũng đã ghi nhận trong lòng rồi nhỉ.
Ninh Nghị cười cực kỳ hiền lành nhưng sau đó lại hạ giọng khẽ nói:
- Một trận chiến đồi Độc Long này, Lương Sơn đại bại, mấy cái thôn trang sao có thể có chiến lực như vậy chứ? Bọn họ bảo vệ nhà mình đã là thỏa mãn rồi. Trận chiến này thắng được là nhờ Võ Thụy Doanh chúng ta ở đây, đa số là dựa vào Hà Thống lĩnh ra tay, lấy sáu ngàn quân đánh bại hai vạn quân Lương Sơn. Sau này tại hạ sẽ mời công cho Hà Thống lĩnh ở trong thư gửi Tần tướng. Quân đội từ trên xuống dưới cần Hà Thống lĩnh chuẩn bị nhiều hơn, cần phải tuyên truyền nhiều hơn … Lương Sơn đã không còn gì đáng sợ nữa …
Kiệu hoa thì mọi người cùng nâng, lúc này tuy rằng Võ Thụy Doanh bị đánh tách làm hai nhưng thương vong cũng không nặng nề. Ninh Nghị nói như vậy đương nhiên quân công về sau sẽ cho y toàn bộ. Hơn nữa để tiếp theo có thể tổng tiến công Lương Sơn thì đúng là cũng cần có người ra sức tuyên truyền, hạ thấp thực lực Lương Sơn. Hà Duệ tương đương với được một hồi đại quân công, đại phú quý từ trên trời rơi xuống. Cho dù có chia cho Thống soái trong quân và một số người còn lại thì y vẫn chiếm lợi rất lớn. Mà việc chuẩn bị tiếp theo như thế nào, trong lòng y đương nhiên cũng hiểu được. Lúc này y rất cảm kích Ninh Nghị, tự nhiên cũng thuận miệng đồng ý những việc nhỏ mà Ninh Nghị nói y làm tiếp theo.
Đi thật xa ra khỏi doanh trại, Ninh Nghị mới giơ tay lên ra sức đấm vào giữa không trung đang nhuộm ánh trời chiều, nghiến răng nghiếm lợi chửi:
- Bọn khốn khiếp vô năng … Vương Sơn Nguyệt dẫn người đi tới đón.