Quân Lương Sơn vốn cố ý tạo thành hỗn loạn ở Hổ gia trang nhằm gián tiếp tạo áp lực đối với Chúc gia trang nên vừa vào trong liền phóng hỏa ở khắp nơi. Đến khi Hổ Tam Nương trở về thì gần nửa thôn trang đã bị ngọn lửa bao phủ.
Nàng xem xét thương thế của huynh trưởng và phụ thân rồi bố trí người cứu hỏa và tiêu diệt những tên cướp còn sót lại trong trang không kịp rời đi, sau đó lại dẫn người đi ra tiếp tục chém giết, báo thù cho những người đã chết của Hổ gia trang.
Lúc này, đám người Hô Diên Chước và Chu Vũ đã đi ra đường chính. Hơn hai ngàn binh lính muốn tập hợp lại cùng với đám người Tống Giang.
Vốn Hô Diên Chước không định rút lui nhưng Ngô Dụng bên kia dùng lời lẽ nghiêm khắc, thề sắt son rằng có đại quân của triều đình đang tới. Hơn nữa trong quá trình này, Hô Diên Chước cũng nghe được một số lời đồn, nói là trước khi chết, Tần Minh từng nói y và Quan Thắng chính là nội quỷ. Nếu lúc này tự ý làm theo ý mình, sau này về đến Lương Sơn chỉ sợ cũng sẽ rất khó xử.
Tuy rằng lời đồn như vậy khiến y không thể không lập tức rút lui ngay sau khi nhận được lệnh, nhưng sau khi tụ họp được với đám người Tống Giang ở một ngã rẽ, Hô Diên Chước vẫn nói với họ ý tưởng trong lòng mình.
- Lúc này chúng ta vẫn có thể tác chiến, chỉ cần chém giết quay lại thì có lẽ có thể phá trang! Ngay cả Võ Thụy Doanh cũng đã từng bị chúng ta đánh cho phải co vòi, có gì phải sợ chứ!?
Hô Diên Chước muốn mang theo những thủ hạ vẫn còn sĩ khí để phản công nhưng đám người Ngô Dụng lại không đồng ý.
- Võ Thụy Doanh đang ở ngay lân cận, còn chưa xuất hiện. Nếu Hô Diên huynh đệ mang người quay lại đánh nhau, lâm vào giằng co, Võ Thụy Doanh lại bất ngờ tấn công tới thì mười ngàn người này của chúng ta sẽ có người đầu hàng hoặc bị giết hoặc phản bội, làm gì còn cơ hội xoay chuyển tình thế nữa chứ! Hơn nữa trong chúng ta vẫn còn nội quỷ chưa bị thanh trừ, bên kia vẫn còn rất nhiều chuẩn bị phía sau có thể sử dụng. Hô Diên huynh đệ sao biết bên mình xung phong liều chết một phen là có thể thành công chứ?!
Chu Vũ ở bên kia chắp tay nói:
- Chúng ta còn có hơn vạn người, chỉ cần trước hết đánh giết thẳng tới, phá tan đối phương, sĩ khí tự nhiên có thể chấn hưng trở lại. Đạo lý chiến tranh, sao có thể chỉ một phía đoán rằng đối phương còn có nhiều chuẩn bị ở phía sau chứ?