Ở phía trước đúng là Tần Minh đang bị trói chặt, miệng bịt giẻ. Tống Giang ghìm ngựa cười lạnh:
- Tống Giang ta nhân nghĩa, thiên hạ đều biết. Ngươi cứ đi hỏi xem, ta đâu phải kẻ thích lạm sát! Người thân của các ngươi đều ở đây, những ai nguyện đầu hàng Lương Sơn ta, cùng tụ nghĩa, người thân sẽ được miễn tử. Nếu không, chờ tới khi hai vạn huynh đệ chúng ta sang bằng Chúc gia trang hôm nay, những kẻ không theo sẽ phải giết! Nói đã hết lời.
Y nói tới đây, rút bảo đao bên hông chỉ lên trời, đang định nói tiếp thì trên tường đá đột nhiên phát sinh biến cố khiến mọi người đang chuẩn bị xung trận bị ngăn lại.
Trên tường đá, Tần Minh vốn đang bị trói đột nhiên nhảy dựng lên, dứt đứt dây thừng trói, nện một quyền đổ gục một tên trang hộ (bảo vệ trang) bên cạnh. Những binh lính xung quanh đều ào tới nhưng Tần Minh võ nghệ rất cao cường, hai ba tên trang hộ bị y đánh văng ra, cướp lấy một thanh đao thép, muốn xông ra khỏi tường đá.
Tường đá của Chúc gia trang có thể xem như tường lũy khá vững chắc nhưng cũng chỉ cao khoảng hai trượng mà thôi, người võ nghệ cao cường nhảy xuống căn bản là không có vấn đề. Nhưng Tần Minh đã bị Chúc Bưu ở bên cạnh dùng thương ngăn lại. Loan Đình Ngọc ở bên kia cũng xông tới. Tần Minh vừa mới thoát khốn, thân thể không được thoải mái lập tức dính một côn. Lúc này Hoa Vinh lắp lên kéo cung muốn xông lên, nhưng người còn lại cngx hô quát xung phong muốn đi cứu Tần Minh, nhưng đúng lúc đó, Tần Minh kéo được giẻ nhét trong miệng ra.
- Hô Diên Chước …
Cái tên này vang vọng khắp chiến trường, nhưng Hô Diên Chước đang đi chiến trường Vạn Gia Lĩnh, cũng không ai biết cái tên này có ý nghĩa gì. Tuy nhiên ngay sau đó, lời của Tần Minh lại khiến rất nhiều người nghe được phải rợn tóc gáy.
- … Quan Thắng! Ta thành quỷ cũng sẽ không bỏ qua …
Máu tươi văng tung tóe. Loan Đình Ngọc một côn, Chúc Bưu một thương, đánh chết Tần Minh trên tường đá, thi thể bay trở lại Chúc gia trang. Chúc Bưu quay người lại, trên mặt đầy máu me, giơ thương lên, hô to đầy dã man:
- Đến đây …
Không ai phản ứng y.
Mọi người vốn đã rút binh khí định xung phong nhưng giờ khắc này đều không kìm nổi nhìn về phía sườn núi phía đông. Dưới ánh mặt trời, ở đó cũng tụ tập một đội quân, cờ xí phất phới. Trước trận là mấy tướng lĩnh đầu lĩnh, mà người đứng trước nhất chính là Đại Đao Quan Thắng.