Y ngẩng đầu lên, hiện giờ ánh nắng mặt trời đầu tháng sáu sáng rõ, hơi nóng, nhưng lúc này lại như bị nhiễm khí lạnh bao phủ xuống, bám vào trên người mỗi người khiến người ta lạnh cả sống lưng. Từ mùng năm tháng sáu đến giờ, mỗi một việc đều được tất cả mọi người biết rất rõ ràng nhưng vì sao lại biến thành một bước này? Trong mắt mọi người, quả thật sự việc rất rõ ràng, minh bạch nhưng lại quỷ dị khiến mọi người không thể lý giải nổi. Bọn họ chưa bao giờ gặp chuyện như vậy, thậm chí ngay cả nghe nói cũng chưa từng được nghe nói tới.
- Ba ngày … Mới chỉ ba ngày …
Tịch Quân Dục thì thầm.
Bắt đầu từ chiều ngày mùng năm tháng sáu đến sáng ngày mùng tám tháng sáu, mới chỉ ba ngày, nói là đi đánh nhau nhưng thực tế giống như có người ở bên đối diện thả ra một bóng ma độc ác nhất, quỷ dị nhất. Dưới ánh mặt trời, gần như mỗi một người biết tình thế lúc này đều không kìm nổi ghìm ngựa, hoành đao nhìn về phía Chúc gia trang, cảm nhận cái lạnh buông xuống, trong lòng trống rỗng, sau đó không biết phải đi con đường nào.
- Sao lại … Thành như vậy …
Sự tình vớ vấn khiến người ta gần như phải bật cười, không ai nguyện ý tin tưởng nhưng bóng ma đang trốn ở trong lòng mỗi người, xâm chiếm thân thể mỗi người, dần dần hiện ra đầy đủ hình thái của nó. Chỉ cần đi tiếp thêm một bước nữa, ai cũng có thể nhìn thấy được rằng hết thảy đều sẽ biến thành sự thật nhe nanh múa vuốt … Ánh nắng trút xuống.
Mùng tám tháng sáu, đồi Độc Long, lúc gần chính ngọ (giữa trưa), trên chiến trường xuất hiện một khoảng thời gian tĩnh lặng ngắn ngủi kỳ lạ.
Dưới sự vây công của các tướng lĩnh Lương Sơn, địa lợi bên ngoài Chúc gia trang đã khó có thể duy trì. Đám người Loan Đình Ngọc cuối cùng cũng hoàn toàn rút lui về trong thôn trang. Mấy đội ngũ của Loan Đình Ngọc bảo vệ bốn cửa nhưng quân đội bên kia đột nhiên lại chậm tới. Bên quân doanh Lương Sơn an tĩnh trong chốc lát, giống như đang âm thầm súc lực. Mọi người trong Chúc gia trang tranh thủ chút thời gian đó nghỉ ngơi, chỉnh đốn và sắp đặt lại ở sau tường đá trong trang.
Không ít người lên trên tường đá nhìn, sau đó lại đi xuống.
- Bên kia sắp công tới đây à?
- Chẳng phải nói bên kia nội chiến à …
- Nội chiến … Bọn chúng cũng còn có hơn mười ngàn người đó …
Không thể tránh khỏi việc châu đầu ghé tai, thì thầm to nhỏ. Cũng có một số người đang nghị luận kế sách của vị Lôi công tử bên này có hiệu quả hay không.