Ninh Nghị cười:
- Các ngươi vừa nghe lập tức có thể hiểu được, đều cười lạnh trong lồng, cho rằng người này chỉ đe dọa hão huyền trước khi giao nhiệm vụ mà thôi. Các ngươi đều có thể nhìn ra được ngay mục đích của ta là vì khiến cho các ngươi nghi kỵ lẫn nhau, cho nên các ngươi sẽ không nghi kỵ. Các ngươi còn có thể nói với cấp dưới là, tuy rằng Lương Sơn chúng ta có chút vấn đề nhưng bên kia chỉ là dựa vào nơi hiểm yếu để chống lại mà thôi. Đúng quá, ai cũng có thể nhìn thấy được, đúng không nào! Ta chỉ dùng một chút biện pháp hơi ngây thơ để vạch trần sự tình mà thôi … Lòng người ơi là lòng người!
- Ngay từ đầu, các ngươi nghĩ là Lương Sơn thế nào cũng sẽ không bại. Sau đó các ngươi nghĩ, tuy rằng Lương Sơn có vấn đề nhưng lần này sẽ không bị thua và trong lòng mình đều không hề lo lắng … Từ "như thế nào cũng sẽ không" cho đến "tuy rằng", đây chính là ám chỉ trọng yếu nhất mà ta muốn đem tới. Hơn một trăm người, những lời nói đầu tiên đều là nói với những người thân cận. Ngô Dụng ép không được. Các tướng lĩnh và trung tầng trong quân đều đang nhìn chằm chằm, có thể có người nào đó thật sự bị kích động hay không. Sau đó bọn họ lại nghị luận với nhau, tự cổ vũ bản thân, sau lần này sẽ là thiên hạ thái bình. Càng tự cổ vũ thì bọn họ lại càng suy nghĩ nghiều. Chúc mừng, chỉ thời gian hai, ba ngày, những người thông minh trong doanh hẳn là đều thương lượng rất nhiều lần. Những lời nói mà ta muốn truyền tới, những tin đồn mà không ai tin, lúc này đã đè ép vào trong lòng bọn họ …
- Hiện tại có phải ngươi cũng đã cảm thấy … Ta nói như vậy có chút đạo lý hay không?
Ninh Nghị cười nhìn người trong phòng giam:
- Vậy nếu ta nói cho ngươi rằng, mỗi người được thả sáng hôm nay, mỗi một người … Đều được nghe ta nói những điều này thì sao …
- Những người cuối cùng này, mỗi người đều ít nhiều có chút bối cảnh. Ta chỉ nói với bọn họ, hãy nói với lão đại của bọn họ tình huống hiện tại là cái gì, tiện thể nghĩ lại nên đứng vào đội nào. Có lẽ bọn họ trung thành với Lương Sơn nhưng truyền lời thì vẫn sẽ truyền. Dù sao quyết định là do cấp trên mà. Ta cảm thấy, cho dù là Ngô Dụng nhận thấy được hẳn là cũng sẽ không thể phong tỏa nổi … Sáng hôm nay, khi những người thông minh đó nhìn quanh bốn phía, nhận thấy được ý tưởng trong lòng mỗi người xung quanh, sau đó lại đối chiếu theo những gì ta nói. Các ngươi nói xem … Bọn họ sẽ có cảm giác gì?