Ninh Nghị cười rộ lên:
- Nói khoa trương quá. Bên kia quả thật bị mắc bẫy một chút, tuy nhiên tạm thời thì bọn chúng vẫn sẽ không thèm coi chúng ta ra gì. Chỉ có đợi đến khi vấn đề mở rộng … Ồ, đến lúc đó còn phải nhờ Tam công tử giúp một chuyện, cho bọn chúng ăn chút thiệt ngầm.
Nghe nói có thể khiến đám người Lương Sơn ăn chút thiệt ngầm, hai mắt Chúc Bưu sáng ngời, nói:
- Ca, huynh nói đi. Cái gì cũng được.
Hai người nói loáng thoáng một hồi, Chúc Bưu đầu tiên là vẻ mặt nghiêm túc, sau đó là mặt mày sáng lên, nở nụ cười gian trá … Bên phía Chúc gia trang vẫn tiếp tục thả người ngay cả trong lúc nhất thời không thể nhìn thấy được sự phiền toái của phía Lương Sơn. Đối với việc người liên tiếp được thả tạo thành ảnh hưởng như thế nào thì nội bộ Lương Sơn ấm lạnh tự biết.
Các tù binh được Chúc gia trang thả ra, đại bộ phận quả thật đã bị các đội ngũ quân pháp quan của Lương Sơn tập hợp lại một chỗ để tập trung quản chế, nhưng vẫn có một bộ phận nhỏ thông qua đủ loại con đường, lặng lẽ trở về đội ngũ. Đối với rất nhiều người tự cảm thấy là "khôn khéo" mà nói, sau trận chiến đầu tiên mở rộng của Lương Sơn, việc thăng tiến của họ là rất quan trọng. Nếu có khả năng, bọn họ cũng không hy vọng lý lịch của mình bị nhiễm bẩn vì việc này, bởi vậy những kẻ thực sự có quan hệ đều cố gắng ẩn núp.
Loại người này chỉ có một bộ phận nhỏ, cũng không chắc thực sự sẽ động thủ làm những sự tình tổn hại đến Lương Sơn. Mà cùng lúc đó, rất nhiều tình huống phiền toái nhưng lại vụn vặt cũng đang xuất hiện.
Thứ nhất, lúc này tụ nghĩa ở Lương Sơn có một bộ phận rất đông người đều là hảo hán trong giang hồ lục lâm. Cũng không phải cứ người như Lâm Xung, Lỗ Đạt (Lỗ Trí Thâm) mới có thể xưng là hảo hán. Lúc này trong quân đội Lương Sơn, những kẻ chân chính lăn lộn giang hồ phải đến gần một nửa.
Những kẻ lăn lộn giang hồ đó hoặc nhiều hoặc ít đều thật sự có tài. Trong đó một ít người thậm chí còn có thể là lưu manh, ác nhân người gặp người sợ hay cường hào ác bá ở một địa phương nào đó. Bọn họ chưa chắc đã là người cứng cỏi. Dưới đao thương của Chúc gia trang, bọn họ sẽ bị trói bắt quỳ xuống, nhưng trở lại bên này Lương Sơn, bọn họ lại không muốn chịu nhục. Ta nghe nói Lương Sơn tụ nghĩa nên ngàn dặm xa xôi tới giúp đỡ, ngươi lại dám hoài nghi ta à? Khi quân pháp quan cảnh giác thi thố nhiều biện pháp một chút, những người này sẽ náo loạn lên ngay tại chỗ. Trong số họ kỳ thật cũng có người chột dạ, tự cân nhắc suy nghĩ. Trong lòng bọn họ cũng biết mình đã bị hoài nghi. Trong quân trận mà tất cả đều là "hảo hán" này, nếu còn muốn thăng tiến thì không thể cứ nén giận như vậy được. Hảo hán chính là một danh tiếng, cho dù phải đánh nhau với kẻ khác, sau đó lúc tỉnh táo lại đều cùng tiếc, vẫn còn hơn là người ta bảo người làm gì thì ngươi làm cái đó. Những kẻ từng lăn lộn trong giang hồ lục lâm đều có trí tuệ sinh tồn của chính mình.