Tịch Quân Dục ngẫm nghĩ một chút, nói:
- Cũng không biết chừng bọn chúng lại có ý nghĩ viễn vông, muốn ám sát Tống đại ca … Lại nghĩ, sự tình này đã có Đới Tông lo, chắc cũng sẽ không có vấn đề gì xảy ra.
Tịch Quân Dục mang theo chút nghi ngờ trong lòng đi xử lý các sự tình khác của mình. Đi qua một doanh trại nhỏ lại nghe thấy có người hô:
- Ta muốn gặp đại đầu lĩnh, bọn chúng muốn ly gián chúng ta, ta không phải là phản đồ!
Bên cạnh có người không kiên nhẫn nói:
- Trở về thì cũng về rồi, cũng biết ngươi không phải là phản đồ nhưng trước tiên cứ ở yên trong doanh trướng đi đã … Đại đầu lĩnh làm gì có thời gian rảnh mà gặp ngươi chứ! …
Chuyện như vậy cũng đồng thời phát sinh ở mấy doanh trại. Còn có mấy lần, trong chiến trận sát phạt hỗ loạn. có người tìm được huynh đệ, đồng hương của mình trong chiến loạn, liền đưa về đơn vị. Có người thì khi đưa tới cửa đại doanh Lương Sơn liền bị tập trung lại một chỗ, đợi cho đến khi có đầu mục hạng trung hạng nhỏ nghe được tin tức tới đây lĩnh người mới trở về đội ngũ.
Hôm nay chiến sự bên ngoài vô cùng sốt ruột, từng đội binh mã qua lại, tạm thời cũng không có ai có thể xử lý việc này. Tục ngữ nói ở nhà dựa vào cha mẹ, ra ngoài dựa vào bằng hữu, Lương Sơn lấy nghĩa khí làm trọng, người lên núi cũng hơn nửa là có bằng hữu, huynh đệ dẫn dắt, không ít người còn quen biết một số đầu mục cỡ trung cỡ nhỏ. Đối phương liền đi tới lĩnh người:
- Huynh đệ của thủ hạ lão tử, còn có thể có vấn đề gì chứ! Có chuyện gì thì đợi bẩm báo lên đầu lĩnh! T
ướng lĩnh ở cửa doanh bên này cũng có cùng ý nghĩ như vậy, nếu đã có người đến lĩnh thì tự nhiên sẽ để cho đối phương đi thôi. Có trường hợp còn không thèm để ý là ai, thậm chí tên cũng không thèm ghi lại. Lương Sơn lúc này như mặt trời giữa trưa, kỷ luật quân đội vẫn tốt, tự nhiên sẽ không có bất cứ kẻ nào phản chiến.
"Việc nhỏ" này được tập hợp đến bên Đới Tông, tiếp đó khi báo cáo đến Tống Giang, Ngô Dụng thì đã qua buổi trưa. Đột nhiên nghe được mấy chuyện lặt vặt này, Ngô Dụng cũng có chút ngạc nhiên, nói:
- Theo lý thuyết thì bọn chúng lẽ ra phải trao đổi người với chúng ta mới đúng chứ. Thả như vậy là xảy ra chuyện gì nhỉ …
Nghĩ sơ sơ một chút, tiếp đó cũng nghĩ tới khả năng đầu tiên:
- Nhiều người như thế, đầu tiên là bức cung, sau đó phân tán ra để thả, rõ ràng là muốn … Khiến huynh đệ lục đục. Nhưng với tình hình hiện tại thì ý nghĩa không lớn. Ta thấy bọn chúng là muốn đục nước béo cò mà thôi. Hiện giờ nếu muốn lật ngược tình thế, cơ hội duy nhất sợ rằng chính là muốn ám sát Công Minh ca ca mà thôi … Hừ, đúng là ý tưởng kỳ quái …