Cứ thế hơn hai trăm hồ sơ, mỗi hồ sơ xem qua xong lại được mang đi đối chiếu.
Kế tiếp là thẩm vấn lần thứ hai và đối chiếu câu trả lời lần thứ hai. Một số kẻ nói dối bị vạch trần, có một số thì không bị. Sau khi hỏi xong thì đã rạng sáng, rất nhiều người đã ngủ rồi. Ninh Nghị bắt đầu tụ tập từng đám năm, ba tù binh, nói chuyện với họ trong phòng nhỏ.
Lần này nói cũng không nhiều lắm.
- … Các ngươi tạo phản lần này lựa chọn thời gian thật ra không tồi, nhưng triều đình đã không thể tha thứ cho các ngươi làm chuyện như vậy được nữa … Lần này đến đây, ta là tiên phong, Võ Thụy Doanh đã xuất động … Tin hay không tin tùy các ngươi, nhưng tiếp theo sẽ như thế nào thì chính các ngươi có thể đi xem … Ta cho các ngươi một con đường sống, là muốn các ngươi giúp ta làm một việc. Làm xong việc, các ngươi sẽ được đặc xá … Tư liệu của các ngươi đều ở đây, ta phụng mệnh lệnh của đương kim Hữu thừa tướng đến đây, cho nên đó chính là mức thưởng của các ngươi sau khi làm xong việc … Đương nhiên nếu không làm cũng có thể, nhưng khi các ngươi binh bại như núi sẽ xảy ra chuyện gì thì ta không nói chính xác được …
Theo Vương Sơn Nguyệt thấy thì những lời này phần nhiều là nói dối để đe dọa nhưng vẻ mặt Ninh Nghị lại cứ như thật. Sau khi nói xong, hắn liền tuyên bố nhiệm vụ cho mỗi người. Có kẻ cứng đầu cứng cổ, không chịu nói cái gì, cũng bị hắn giữ lại đóng cửa một lát, sau đó mới cho người kéo trở về.
Trên thực tế, Chúc Triều Phụng vẫn đang xem chừng tình huống bên này.
Sự tình cứ thế diễn ra suốt cả đêm, vị công tử ca tên là Lôi Phong này thức trắng đêm không ngủ bên ngọn đèn. Trên thực tế, sau khi thẩm vấn lần thứ hai xong, tất cả mọi chuyện gần như chỉ do một mình người thanh niên này làm. Đối với toàn bộ quy trình sự việc, Chúc Triều Phụng như thể đã hiểu cái gì đó nhưng lại không thể hoàn toàn lý giải được. Nhưng khi Lôi Phong gặp mặt từng đám năm, ba người thì Chúc Triều Phụng rất kinh ngạc: Người thanh niên ác nghiệt này gần như nhớ rõ tin tức của mỗi người, chỉ cần bọn họ nói ra những gì có trong bản hồ sơ trả lời thì hắn đều có thể thuận miệng nói ra.
Chúc Triều Phụng cũng không biết giày vò hơn hai trăm người này có thể có tác dụng gì hay không nhưng suốt một đêm, quy trình đó cứ như thể từng vòng từng vòng cài vào nhau, một chút cũng không ngừng, quả thật giống như một công xưởng sử dụng thủy lực vậy. Trong bóng đêm, mấy căn nhà ở đó giống như quái thú đang nằm, cắn nuốt cái gì đó, nhai nghiền, tiêu hóa, sau đó … Đang muốn nhổ ra một thứ kỳ quái gì đó.