Chúc Long quát:
- Ngươi nói mơ cái gì thế?!
- Quả thật là nói mơ!
Ninh Nghị đơn giản vung tay lên, Chúc Long gần như phản xạ có điều kiện lui lại nửa bước, nghĩ rằng tên điên này lại muốn bùng lên đả thương người như vừa rồi trong quảng trường:
- Võ Thụy Doanh rất sợ chết, các ngươi cũng không phải vậy sao? Ngươi muốn nói đánh Lương Sơn là trách nhiệm của quan phủ à? Đúng đấy! Ngươi mắng bọn họ thì có ích lợi gì? Nhưng hiện tại … Chúc lão bản, ông nên hiểu rằng, Lương Sơn không chết thì chết nhất định là các ông. Hiện tại ta chỉ muốn hỏi một câu: Nếu đồi Độc Long giải được vây, mà thật sự có lúc có thể bố trí Lương Sơn vào chỗ chết, các ông có nguyện ý xuất binh đánh một trận hay không?
Ninh Nghị nhìn lão, nói tiếp:
- Đám lính Võ Thụy Doanh kia ta trị không được, chỉ có thể dựa vào các ông.
Chúc Triều Phụng nói:
- Ngươi chẳng lẽ … Thật sự có biện pháp?
- Chỉ có chút khả năng thôi, ta vẫn đang làm.
Ninh Nghị ra hiệu về phía quảng trường bên kia:
- Có khả năng hay không, Chúc lão bản ông có thể tự mình xem. Nếu trong vòng ba ngày mà không có hiệu quả … Dù sao ta cũng sẽ chết cùng với các ông ở chỗ này. Ta đã giết những kẻ kia của bọn chúng, bọn chúng sẽ không bỏ qua ta đâu, mà Chúc gia cũng vậy. Cho dù các ông đối xử với bọn chúng tử tế thì bọn chúng cũng nhất định sẽ giết hết Chúc gia … Hai vị cứ nghĩ kỹ sự tình đi, ta phải về trước tắm rửa một chút.
Ninh Nghị nói xong liền đi qua bên cạnh cha con họ Chúc. Chúc Long ngẫm nghĩ một chút, quay đầu lại không kìm nổi nói:
- Ngươi thực sự cảm thấy việc này hữu dụng sao? Cho dù là ngươi hỏi ra được tất cả sự tình, cho dù ngươi có thể kéo hết toàn bộ bọn họ về phía bên chúng ta thì cũng có thể làm được gì? Nhiều lắm là hơn một trăm người mà thôi! Ngươi cho là bên phía Lương Sơn kia sẽ không có biện pháp sao? Ta nói cho ngươi, nếu bọn chúng nói dối một chút thôi, ngươi mất hai, ba ngày cũng không chắc có thể điều tra ra được.
Dưới ánh đèn lồng, Ninh Nghị quay đầu lại cười cười.
- Nói thật nhé, Chúc huynh ngươi nghĩ xa xôi quá. Bọn chúng nói thật hay không, đối với bên phía chúng ta, à …
Hắn mở hai tay, ánh mắt lạnh lùng, nói rõ ràng từng chữ một:
- Ta đều không coi là gì cả.
Đêm dần sâu, trên chiến trường vẫn tràn ngập mùi máu tanh, mùi xác chết, mùi thịt cháy … Đầu mùa hạ nên nhiệt độ cũng không cao, những mùi của chiến trường để lại dưới khí trời như lồng hấp này đã không còn quá khó ngửi. Trên con đường nhỏ gần Chúc gia trang và Hổ gia trang, một đội người lặng lẽ đi không một tiếng động. Ở cuối cùng của tầm nhìn bên kia là ánh lửa chúc mừng của quân doanh Lương Sơn.