Nhưng đã gặp kẻ ác thì nói gì cũng là vô ích. Đám khốn khiếp đó dù đáng ghét hay chính khí lẫm liệt thì tóm lại cũng đều muốn chém giết cả thôn trang, cướp bóc mọi thứ. Y cũng không biết mình còn có thể chiến đấu được mấy ngày nữa. Bên phía Lương Sơn có rất nhiều cao thủ, mình gần như bất cứ lúc nào cũng bị ép tới mức cực hạn. Khi Loan Đình Ngọc còn đang cân nhắc lực lượng của bản thân thì bên ngoài có tiếng gõ cửa. Chúc Long gọi y đi ra ngoài ăn mấy thứ, y mới áp chế cơn mệt mỏi của thân thể, đứng lên.
Tuy rằng muốn nghỉ ngơi nhưng khí thế của trang còn phải dựa vào y để kích động, còn chưa đến lúc có thể buông xuôi mặc kệ … Đêm khuya dù sao cũng có lợi đối với bên nắm giữ địa lợi là phe đồi Độc Long.
Đến tối, phe Lương Sơn không tấn công nữa. Nhưng kể từ khi chiến sự bắt đầu từ sáng sớm ngày mùng một tháng sáu, mùng hai tháng sáu rồi mùng ba tháng sáu, sự sợ hãi về mặt tâm lý và sự mệt mỏi rốt cục xuất hiện trên đám người trong trang. Bất kể dân phong bên này như thế nào, dù đã trải qua rèn luyện như thế nào, nhưng đối với người dân trong trang mà nói, khi đánh nhau, tố chất tâm lý không thể so sánh được với tướng sĩ Lương Sơn.
Đám giáo đầu lớn nhỏ, Chúc Long, Chúc Hổ, Chúc Bưu đều bị thương hoặc ít hoặc nhiều. Thân thể Loan Đình Ngọc cũng bị thương nhưng còn chống đỡ được. Ít nhất thì ở cuộc chiến ngày mùng ba tháng sáu vẫn còn thấy thân thủ không sa sút một cách rõ ràng. Tuy nhiên việc Lý gia trang xuất công không xuất lực đã thể hiện rất rõ ràng. Chúc, Hổ hai trang đi ra nghênh chiến đã phải càng thêm cẩn thận, thậm chí còn phải tự phòng thủ cả người bên mình. Trong tình huống như vậy, cảm xúc của Vương Sơn Nguyệt cũng đã căng thẳng tới cao độ. Bởi vì một khi hai trang đã không thể hỗ trợ lẫn nhau có lẽ đại biểu cho việc tình huống đã chuyển biến xấu tới một mức độ nào đó.
Khi nhìn thấy Ninh Nghị trong nhà thì thấy hắn đang ngồi suy nghĩ gì đó, trong tay cầm vòng tay mã não, cứ lần giở từng viên một như thể đang lần tràng hạt vậy.
Nhưng đại bộ phận thời gian, hắn vẫn là đứng trong phòng, có đôi khi thắp đèn sáng thâu đêm không tắt. Sáng mùng bốn tháng sáu, khi đám người Lương Sơn tấn công tới, Vương Sơn Nguyệt thấy hắn đi ra ngoài một vòng, khi trở về còn mang theo nụ cười đầy chất con ông cháu cha. Nhưng khi vừa vào trong nhà, vẻ mặt hắn lại trở thành nghiêm túc, ngay cả tất cả mọi người Lang Đạo đều có thể nhìn thấy hắn đang cảm xúc khá căng thẳng. Đến chiều, hắn ngồi ngoài sân, vừa suy nghĩ vừa một tay lần vòng tay mã não. Vương Sơn Nguyệt tới hỏi: