Đêm đã khuya, tiếng chém giết sôi trào trên đồi Độc Long vẫn không thể lắng xuống.
Trên con đường giữa Chúc gia trang và Hổ gia trang, từng đám chém giết vẫn đang tiếp tục tiến hành. Hổ Tam Nương cưỡi ngựa lao tới một đám sĩ tốt Lương Sơn ở phía trước, nhắm tới mục tiêu là đầu lĩnh đang đứng ở trước mặt đội sĩ tốt này.
Trong bóng đêm mờ tối, Nhật Nguyệt song đao va chạm với thiết chùy trong tay đối phương, những thành viên đi theo nàng cũng lao tới đánh.
Cho đến tận khi đánh lui đối phương, nàng cũng không biết tướng lãnh kia rốt cục là ai.
Trong bóng tối, nàng đã đi tới cách cửa đông Chúc gia trang không xa, thấy bên cạnh đường lại có một đám người Lương Sơn giơ đuốc lên đánh giết tới. Chỉ thấy ở phía trước có một tướng lãnh cưỡi một con Thanh Thông chiến mã, đội mũ, râu dài, trong tay cầm Thanh Long đao. Trong lòng nàng vừa trầm xuống thì đối phương đã lao thắng tới đánh.
- Tiểu cô nương, nên ngồi ở nhà mà thêu hoa! Binh hoang mã loạn, ra ngoài làm chi!
Trường đao trảm mạnh, Hổ Tam Nương cắn răng múa song đao đón đỡ.
Tuy rằng chưa gặp mặt người này nhưng mấy ngày này đánh nhau liên miên, nàng vẫn được nghe người ta nói tới tên của một số tướng lĩnh bên phía Lương Sơn.
Đại đao Quan Thắng này nghe nói là dòng dõi của Quan Vân Trường thời Tam Quốc, dùng một cây Thanh Long đao chém giết trên chiến trận hiếm khi gặp địch thủ, chính là một trong những đầu mục lợi hại nhất trên Lương Sơn. Trong lúc nhất thời, nàng cũng không chắc mình có ứng phó được hay không. Chém giết một hồi, đám người dần dần lùi về phía Chúc gia trang.
Giao thủ hơn mười hiệp, trước đó lại đã tiêu hao rất nhiều thể lực trên chiến trường, Hổ Tam Nương chống đỡ có chút chật vật, nhưng cũng may đã tới gần lầu gác cửa Chúc gia, đối phương cũng không dám tiếp tục truy đuổi mà chỉ cầm đao dừng ngựa, nhìn mấy trăm người đi vào trong trang, lúc này mới cầm đao trở về, đi tới trợ giúp ở những nơi khác.
Cuộc chiến đấu trên đồi Độc Long cứ thế diễn ra từng đám từng đám. Tuy rằng mỗi bên đều có tổng nhân số hơn vạn người nhưng bởi vì khu vực đồi Độc Long đa phần là đường sá quanh co, ngoắt nghéo, có rộng có hẹp, nhưng cho dù là nơi rộng rãi nhất cũng không đủ để chiến đấu với quy mô lớn. Mỗi khi có một viên tướng lĩnh mang theo hai ba trăm người tới đánh thì nhiều nhất cũng chỉ tổng cộng năm trăm người liều chết đánh giết mà thôi. Trong cuộc chiến như vậy, vũ lực của tướng lĩnh càng có vẻ trọng yếu.