Chúc Bưng cưỡi tuấn mã, tay vung cương thương, đứng trên sàn đấu vật cười ha hả đầy khí phách, nhưng người thật sự đáp lại thì không nhiều. Đối với hộ nông dân của đồi Độc Long, chiến tranh bất luận như nào cũng đều là tai bay vạ gió. Mọi người để bảo vệ nhà của mình sẵn sàng toàn lực chuẩn bị chiến đấu, nhưng cũng không cần thiết phải giương cao sĩ khí chiến đấu, lúc này mọi người trong ba thôn trang đều ở trong cảm giác hoảng loạn, rối ren, tiêu điều. Bên Chúc gia trang, Loan Ngọc Đình vẻ mặt bình tĩnh nhìn đệ tử hưng phấn, loại cuồng nhiệt này có thể trợ giúp chiến đấu, nhưng trong lòng y, thật ra lại có chút thấp thỏm lo âu.
Lương Sơn vô cùng lớn mạnh.
Năm ngoái lúc Tăng Đầu Thị bị tấn công, y rời khỏi Chúc gia trang, đi tương trợ Sử Văn Cung, cũng đã được chứng kiến đội hình cao thủ lúc đó của Lương Sơn. Sau khi Tăng Đầu Thị bị giết, y với lực lượng đơn độc, không thể xoay chuyển trời đất, bản thân bị trọng thương gần chết, khi thương thế đã khá lên, y không còn muốn quay về Chúc gia trang nữa. Đơn giản là lúc đó y đã nhận ra, sau khi Lương Sơn bành trướng thì chắc chắn sẽ đi càn quét những thôn trang nhỏ, trại nhỏ tại đồi Độc Long.
Một năm nay Lương Sơn phát triển, cũng đã chứng minh cách nghĩ này của y. Thế nhưng lúc bầu không khí chiến đấu bắt đầu tụ hội, y lại không nhẫn nhịn được quay về.
Sau đó, sự việc thật sự tới rồi.
Đồi Độc Long có thể thủ được nhất thời, nhưng mà muốn kéo dài chiến đấu với Lương Sơn là rất khó.
Nhưng mặc dù vậy … Y nắm chặt đồng côn bát giác trong tay, mở mắt ra … cũng chỉ có thể tận hết sức, nghe theo thiên mệnh thôi! Khi đồi Độc Long đã hoàn toàn chuẩn bị xong, thì bên kia Thị Tập tại một giao lộ, Ninh Nghị đang ngồi trên nóc nhà, cầm dây xích mã não, nhìn thương lữ không nhiều lắm cùng người đi đường đang rối loạn hoang mang từ các con đường vội vàng rời khỏi, tình huống này bắt đầu từ tối hôm qua rồi, tới hôm nay, thật ra đã đi gần hết, ngay cả ông chủ của khách sạn bình dân lúc này cũng đã dự định trốn vào trong thôn trang rồi.
Toàn bộ Thị tập lúc này đã trở nên hoang vắng, ngoại trừ đám người bọn hắn ra, chỉ có hộ nông dân của tam trang kia là thỉnh thoảng đi qua đi lại để phòng ngự.