Trong lúc đó, không ít hộ nông dân Độc thị, ngay cả mấy người trẻ tuổi Hỗ Thành, Hỗ Tam Nương tuy rằng đã chuẩn bị xong nhưng trong lòng cũng hy vọng sự việc sẽ không phát sinh. Ngược lại có tam công tử Chúc gia trang Chúc Bưu thì lại mong ngóng chiến sự tới, chuẩn bị dạy cho chúng phỉ Lương Sơn một bài học, thỉnh thoảng lại luận bàn đấu vật với thanh niên lợi hại nhất trong trang, rất có cảm giác "Đại thương ta đã nhịn khát đến không chịu nổi rồi", võ nghệ của y cao cường, trong lúc nhất thời bầu không khí chuẩn bị chiến tranh của Chúc gia trang trở nên hết sức sôi nổi, một đám thanh niên xoa xoa tay, sĩ khí dâng cao.
Trong bầu không khí như vậy, Lôi Phong công tử chạy đi chạy lại làm ăn thỉnh thoảng có chen vào trong đó, nhưng cũng chỉ là một sự tồn tại rất nhỏ bé không có đóng góp gì trong việc phòng vệ vũ trang của ba thôn trang. Đối với ba thôn trang mà nói, vị Lôi Công tử này thời gian nấn ná trong đồi Độc Long, trên người mang nhiệm vụ là cung cấp các loại đồ ăn cho cho mọi người. Hai ngày nay, cũng có một chiếc xe ngựa tới, đều là các loại hàng hóa mua ở phụ cận tới.
Tuy rằng miệng nói không coi trọng việc làm ăn, nhưng vị Lôi công tử này lại rất có phong thái làm ăn. Mà miệng hắn luôn miệng nói hành hiệp trượng nghĩa, nam nhi sao không mang kiếm Ngô câu gì đó, chỉ là nói hươu nói vượn không biết trời cao đất rộng, đối với việc bài binh bố trận thì hắn ta lại dốt đặc cán mai. Tuy rằng hai ngày trước có vẻ rất gan dạ nói bên này hình như sắp có trận chiến, hắn phải tới xem, sẽ tham gia vào, nhưng sau đó khi thấy bầu không khí xơ xác tiêu điều, có đôi khi sẽ nghi hoặc hỏi:
- Thật sự sẽ không có đánh nhau chứ?
Người bên ngoài đương nhiên có thể nhìn ra, đây mới là ý nghĩ thật trong lòng hắn.
Mấy thôn trang đều tự có hệ thống phòng ngự, những cái này hắn không thể tiếp xúc được, nhưng phần nhiều thời gian là hắn mon men đến bên cạnh sàn đấu vật quan sát trang dân thao luyện. Bởi được Chúc Triêu Phụng dẫn tiến, vị Lôi Phong Lôi công tử được giang hồ tặng ngoại hiệu "Hỗn Nguyên Phích lịch thủ" kia thậm chí còn yêu cầu muốn được luận bàn với Giáo tập Loan Ngọc Đình.
Giao thủ vài lần, hắn bị đánh cho ngã lên ngã xuống, tính cách của Loan Ngọc Đình cũng không tệ, hạ thủ rất có chừng mực, giao thủ vài chiêu thì dừng, để đối phương hiểu chêch lệch là đủ rồi. Sau vài lần không khuất phục không chịu từ bỏ, vị Lôi Phong công tử này cũng biểu thị: