Sáng sớm, ở trên bãi đất trống trước khách sạn bình dân Tiểu thị tập của đồi Độc Long, ba huynh đệ Tề gia Tề Tân Nghĩa, Tề Tân Dung và Tề Tân Hàn đang tay không luận bàn võ nghệ. Tề Tân Dũng giám sát vài thị vệ đi theo đứng trung bình tấn, tiểu nhị khách điếm vội vàng xách mấy con gà đi qua, còn bên kia, Ninh Nghị mặc quần áo hoa lệ đang vừa lẩm nhẩm "Một, hai, ba bốn, hai hai ba bốn" vừa vận động thân thể, bởi cảm thấy xấu hổ vì loại vận động này của hắn, tất cả mọi người đều tránh hắn rất xa. Trên con đường phía trước, Giáo tập của thôn trang đang dẫn hộ nông dân đi qua, Loan Ngọc Đình cầm trong tay đồng côn bát giác, nhìn thoáng qua bên này, ánh mắt khẽ dừng lại sau đó chuyển đi.
Tập xong vài bài thể dục "đặc biệt", hắn ngồi trước khách sạn bình dân vừa uống trà vừa suy nghĩ, ngón tay dấp nước trà vẽ lên trên bàn, lúc Vương Sơn Nguyệt đi ra, cũng ra đằng trước đánh một bộ quyền, thu khí xong, tới ngồi xuống.
Ninh Nghị ngồi bên kia, dựa lưng vào ghế, bày ra hình tượng công tử nhà giàu ngửa đầu đờ ra, Vương Sơn Nguyệt tự rót cho mình một tách trà, hỏi:
- Lôi công tử, ngươi đang suy nghĩ gì vậy?
- Đang suy nghĩ ngày hôm nay có nên ra ngoài một chút không …
- Ồ? Chứ không phải ở đây đợi sao?
- Chuyện lung tung còn nhiều lắm.
Ninh Nghị thở dài, sau đó ngồi thẳng lên, ngón tay lại vẽ một bản đồ đơn giản trên mặt bàn.
- Chẳng qua không đi … Trịnh Bưu.
- Gì?
Vương Sơn Nguyệt nhíu mày, nhìn Ninh Nghị, lại nhìn bản đồ kỳ lạ trên bàn, nhưng nhìn mãi cũng không hiểu:
- Người kia … Trịnh Ma Vương?
- Tối hôm qua hẳn là đã tàn sát một tiểu trại rồi. Kế tiếp sẽ là bên Ô Kê Sơn, nếu Võ Thụy Doanh xuất động hai ba nghìn người, là có thể vây hắn như cái bánh chẻo, nhưng làm đại cục tiếp theo có lẽ là thôi đi …
- Vì sao phải thôi?
Vương Sơn Nguyệt buông tay.
- Trước đại chiến, để Võ Thụy Doanh đánh một trận thắng nhỏ. Cũng là điều tất yếu, huống chi võ nghệ của Trịnh Ma vương cao cường, hắn vẫn dẫn người giết tới giết lui chung quanh, sẽ càng làm thanh thế của Lương Sơn tăng lên.