Trên bầu trời, ánh sao băng lướt qua.
Lữ Lương Sơn, Thanh Mộc Trại.
Lục Hồng Đề ngẩng đầu lên nhìn sao băng vừa lướt qua, sau đó khẽ đưa tay vuốt lên mái tóc mai. Nàng đi vào căn phòng nhỏ ở phía trước, trong phòng, ông cụ trên tay cầm chiếc bút lông, đang cúi đầu nghiên cứu cái gì đó.
- Lương gia gia, cháu vào được không?
- Ừ
Lương Bỉnh Phu nghiêng đầu, sắp xếp lại đống đồ đạc ở trên bàn, qua một lúc mới gật đầu.
- Ừm, Hồng Đề đến rồi đấy à
- Lương gia gia lúc trước nói là có chuyện gì đó, là chuyện quan trọng lắm ạ?
- Nào, chúng ta đi ra ngoài
Lương Bỉnh Phu nghĩ một chút, sau đó cầm gậy lên và đứng dậy đi ra phía cửa, Lục Hồng Đề đi bên cạnh ông. Từ trên sườn núi nhỏ mà nhìn xuống sẽ thấy được người tấp nập đi lại trong Thanh Mộc Trại với đèn đuốc sáng rực. Đây chính là một trong những cảnh tượng mà Lục Hồng Đề cảm thấy thích nhất.
- Lúc trước, Mạnh Thủy Trại có đến đây đề thân, Hồng Đề, cháu nghĩ thế nào?
Đi được một lát thì Lương Bỉnh Phu đột nhiên hỏi như vậy khiến cho cô gái ngẩn người ra một lúc:
- Lương gia gia, sao đột nhiên ông lại hỏi cái này
Chuyện đề thân không phải đây là lần đầu tiên nhắc đến. Việc cầu thân của Mạnh Thủy Trại cũng không có gì đặc biệt cả, nàng có chút không hiểu, tại sao ông cụ lại cứ cố ý nhắc đến chuyện này? Lương Bỉnh Phu dựa vào cây gậy và cười:
- Ta chỉ là thuận miệng hỏi thế thôi, cháu nghĩ thế nào?
- Cháu thấycũng được … à … không phải, haizz
Nàng tuổi không còn nhỏ nữa, từ chối nhiều quá, nàng nói cũng cảm thấy có chút do dự. Lương Bỉnh Phu đứng ở bên đường ven sườn núi, ngắm nhìn cảnh tượng phía dưới và cười rất lâu.
- Thực ra hai người Lục Tam và Lê Lực đã cùng đi về hướng Nam rồi.
- Dạ?
- Hồng Đề, cháu cũng thu dọn hành lí đi phương Nam một chuyến đi.
- Lương gia gia, có chuyện gì thế ạ?
Nói đến điều này, rốt cuộc mới thấy có cái không khí của một việc quan trọng, trong lòng Hồng Đề cảm thấy nghi hoặc. Lương Bỉnh Phu đứng ở đó, tay cầm gậy, ánh mắt nghiêm túc.
- Sau khi Lục Tam, Lê Lực bị đuổi ra khỏi trại thì vẫn không chịu an phận. Bọn họ đi về phương Nam là đi gây phiền phức cho Ninh Lập Hằng. Hai người này, cả đời chưa từng ra khỏi Lữ Lương, chốn phương Nam phồn hoa, bọn chúng còn rất nhiều chuyện không biết nên tìm Điền Lục dẫn đường. Bọn chúng cứ nghĩ rằng ta không biết những chuyện chúng làm.