Ninh Nghị bắt đầu hồi tưởng lại chuyện trước đây, đem những chuyện vướng mắc giữa hai người nói với Chu Bội:
- Thực ra chỉ cần tự mỗi người dùng sự thành tâm để tìm hiểu đối phương xem mình và đối phương rốt cục có điểm chung gì hay không là được. Ta thấy như vậy là đủ để tạo dựng được cơ sở để chung sống với nhau rồi. Sau khi cô trở về cũng đừng quá xa lánh người ta. Quan hệ giữa con người với nhau như thế nào, ít nhất lí do một nửa là đến từ chính bản thân mình.
Chu Bội gật đầu:
- Ta biết rồi.
Đợi đến lúc Ninh Nghị sắp rời đi, nàng tiễn Ninh Nghị đến cửa viện, cố cười:
- Thầy!
Ninh Nghị quay đầu lại:
- Sao thế?
- Liệu sau này chúng tacó còn gặp được nhau nữa hay không?
- Có lẽ sẽ không có cơ hội gặp nhau nhiều nữa.
- Ninh Nghị nhìn cô gái đang cười đứng cách mình hai bước chân và nói.
- Có lẽ sau này cô ở Giang Ninh, còn ta ở Biện Lương. Nhưng ta chắc chắn sẽ về và cô có thể cũng sẽ còn đến đây. Duyên phận giữa hai thầy trò ta, chỉ cần có lòng thì nhất định sẽ còn gặp lại.
- Ta biết rồi, thầy hãy bảo trọng.
Nàng nhìn Ninh Nghị, nói xong câu này thì cúi đầu chào, đó là lễ nghi của một thiếu nữ đoan trang hoàn mĩ. Dưới ánh mặt trời, Ninh Nghị cảm thấy nàng giống như làn nước trong vắt tuyệt đẹp.
Thực sự làmình không thể dạy dỗ được một học trò như vậy Ninh Nghị nghĩ như vậy và rời khỏi vương phủ.
Sau khi bóng Ninh Nghị đi khuất thì Chu Bội đến ngồi dưới bóng cây trong sân nhà, trông mặt trời di chuyển dần về phía tây. Có những chuyện, nàng không thể thấy được nhưng trong lòng lại cảm nhận được. Khi ánh mặt trời đã đỡ gay gắt hơn, Ninh Nghị trước khi lên xe ngựa thì từ biệt mọi người ở khu gò đất ngoài thành. Vân Trúc và Cẩm Nhi không đến, Tiểu Thiền cũng bị giữ lại ở trong thành. Lúc này trong tâm trí Ninh Nghị nghĩ đến cái dáng vẻ vừa chuẩn bị hành lí vừa sụt sùi khóc của Tiểu Thiền mà cảm thấy nước mắt như chảy ngược vào trong:
- Tướng công, thực sự là không thể mang thiếp đi cùng sao?
Lần này đi Sơn Đông, ngoài một vài thị vệ thân thủ nhanh nhẹn của Tướng phủ ra thì chỉ có ba huynh đệ của Tề gia cùng Tô Văn Dục của Tô gia mà thôi. Còn về phần Tô Yến Bình thì đã bị giữ ở lại Biện Lương để trông giữ rồi. Đợi sau khi Đàn Nhi lên mới có thể đi Sơn Đông báo tin và tụ họp lại với hắn.
Hòa thượng Giác Minh, Nghiêu Tổ Niên, Thành Chu Hải cùng một số người khác cũng ra ngoài tiễn biệt. Sau đó không lâu thì một chiếc xe đi tới, Tần Tự Nguyên từ trên xe bước xuống và cùng Ninh Nghị qua một bên nói chuyện.