Mặt trăng dần hạ xuống nhường chỗ cho ánh mặt trời chiếu rọi. Vào buổi sáng, trong sân Văn Hối Lâu, một không khí nặng nề u uất bao trùm.
- Những thứ này không phải làm bây giờ, nhưng ít nhiều có sự chuẩn bị thì vẫn sẽ tốt hơn. Còn về việc phải chọn ông chủ mới như thế nào thì tự các nàng biết rõ. Người mà chúng ta cần tạm thời không nhất thiết phải quá hoàn hảo, quan trọng là người đó có thể làm tốt những việc được giao. Về vấn đề này thì phía bên Tướng phủ cũng sẽ giúp đỡ nên cũng không cần phải quá lo lắng. Thời gian này ta vắng nhà, chỉ cần mọi thứ cứ từng bước mà làm, đợi đến khi ta về thì mọi thứ phải đâu ra đó
- Các nàngphải biết phối hợp với nhau, phải thường xuyên đến chào hỏi Tướng phủ, chỗ Tần phu nhân và Vân nương. Tần phu nhân thì không nói, nhưng riêng Vân nương thì thực ra hầu như mọi chuyện trong Mật Trinh ti đều là do bà ấy quản lí, bà ấy thường thay Tần tướng sắp xếp, xử lí mọi việc. Vậy nên các nàng nên thường xuyên lui tới chỗ bà ấy
Ánh mặt trời chiếu rọi vào trong phòng, Ninh Nghị, Vân Trúc và Cẩm Nhi đang ngồi ở trước bàn để bàn giao mọi việc lớn nhỏ. Cẩm Nhi nói:
- Huynh nói ngày mai đi, sao đột nhiên lại đổi sang hôm nay?
Liệu có phải là chuyện tối qua xảy ra điều gì phiền phức?
Ninh Nghị lắc đầu, cười:
- Phiền phức thì đương nhiên là có, nhưng không phải như muội nghĩ. Chuyện tối qua là phủ Thái úy không đúng nên cũng không dám động thủ với ta. Thế nhưng bên trên một khi đã bắt đầu điều tra thì ta có thể sẽ phải ở đây mười, mười lăm ngày nữa. Thời gian không đợi chờ ai nên ta phải ra khỏi thành trước đã. Ngoài ra bên chỗ Tướng phủ cũng có thể sẽ gây áp lực cho ta.
Đêm qua, Thành Chu Hải ra tay quá đột ngột khiến cho Ninh Nghị không kịp chuẩn bị trước gì cả. Nhưng Thành Chu Hải là một trong số những người chiếm giữ vị trí quan trọng trong Mật Trinh ti nên làm ra chuyện như vậy Ninh Nghị cũng không phải lo lắng y chỉ là kẻ đầu óc thuần túy.
Sự việc buổi đêm được tiến hành từng bước một. Khi người của Sùng vương phủ đuổi đến nơi thì Ninh Nghị đang dìu Chu Bội toàn thân đầy máu tươi, quần áo bị rách bươm đi ra ngoài. Sùng vương Chu Kí nổi cơn thịnh nộ, rút đao đuổi theo Cao Mộc Ân đang trong bộ dạng nhếch nhác thê thảm. Lúc này Lục Khiêm chỉ có thể giúp Cao Mộc Ân trốn chạy. Trong cơn thịnh nộ, Vương gia đã chém chết hai thị vệ của phủ Thái úy. Lục Khiêm cũng không dám né tránh quá đà nên cũng phải chịu sự trừng phạt, gã bị đánh đến mức chảy cả máu đầu. Khi Cao Cầu vội vàng dẫn người đến bèn khóc lóc kể tội muôn lần đáng chết, cũng là lúc sự việc cũng đã xong xuôi đâu đấy rồi.