Ánh trăng đỗ lại trên ngọn cây, trước cửa tướng phủ có treo chiếc đèn lồng đỏ lớn, lúc Ninh Nghị đi ra cùng với Thành Chu Hải thì xe ngựa cũng từ xa chạy tới.
- Gần đây Ninh hiền đệ luôn dò la tin tức liên quan đến Cao Mộc Ân sao?
Khi Thành Chu Hải nói ra những lời này thì Ninh Nghị bị dọa cho hết hồn, nhưng ngay sau đó hắn cũng đã bình tĩnh trở lại.
- Vì sao Thành huynh lại nói như vậy?
- Vào buổi hôm thứ tư đó, lúc ra ngoài ta có nhìn thấy.
- À ra là như vậy?
Sau khi biết được nguyên nhân sự việc thì Ninh Nghị gật đầu. Thành Chu Hải cười nói:
- Cho đến hôm nay Ninh hiền đệ vẫn chưa nói với thầy về chuyện đó, điều đó chứng tỏ hiền đệ vẫn chưa từ bỏ hoàn toàn, hoặc cũng có thể là định để đến ngày kia rời đi rồi mới nóiPhủ Thái úy ở Biện Lương cũng đã được một vài năm, thành thật mà nói giết Cao Mộc Ân không phải là chuyện khó, chỉ cần xử lí Lục Khiêm là được. Có điều Ninh hiền đệ muốn không bị nghi ngờ, mà lại không muốn phải thông qua Mật Trinh Ti thì quả là chuyện rất khó.
Y cười nói tiếp:
- Về chuyện này, ngu huynh có thể giúp hiền đệ một tay.
Ninh Nghị nhíu mày:
- Thành huynh có cao kiến gì?
- Ta thấy tên Hoa Hoa thái tuế rất chướng mắt.
- Thành huynh đang nói giỡn gì thế?
- Nghe ra thì có vẻ giống như đang nói đùa nhưng màđó lại là sự thật.
Hai người đi trên đường, Thành Chu Hải nói đến chuyện này thì nét mặt trở nên nghiêm túc. Ninh Nghị quả thực cảm thấy có chút khó hiểu, thực ra mà nói, mấy ngày gần đây hai người cũng có qua lại, nhưng cũng không thể coi là bằng hữu tốt hay tri kỷ. Chỉ là xét đến việc về sau đôi bên còn có cơ hội hợp tác với nhau nên mới có chút gọi là tôn trọng lẫn nhau mà thôi. Ninh Nghị nghe xong những lời đó thì không tin, Thành Chu Hải cũng nghĩ rất lâu mới nói tiếp:
- Tên Hoa Hoa thái tuế này ở kinh thành làm mưa làm gió, ức hiếp đàn bà con gái, khiến muôn dân oán than. Những ngày qua ta ở Mật Trinh Ti nên có biết nhiều chuyện liên quan đến hắn. Thành thật mà nói, những việc hắn làm tuy rằng khiến người người oán giận nhưnglàm đến mức này thì nguy hại thực ra cũng không có gì là quá lớn, ta phải thừa nhận điểm này. Nếu như có những chuyện mà hiểu sâu hơn một chút thì có thể nói hắn là con trai của Thái úy, vậy nên hắn mới trắng trợn chẳng kiêng dè gì ai, tội này đáng trách. Nhưng đây không phải là tình hình thực sự, Thành mỗ ra ngoài làm việc là muốn cứu giúp dân chúng chứ không phải muốn thấy những loại người này hoành hành ngang ngược. Tuy rằng phần lớn là phải nhẫn nhịn nhưng nếu như có thể, Thành mỗ cũng không ngại kiếm cớ để cho hắn bài học. Việc này có lẽ sẽ làm ta thư thái trong lòng, suy nghĩ thông suốt hơn chứ không đến nỗi lâu dần lại chán ghét mọi chuyện. Lí do của ta đơn giản như thế, chỉ phải xem hiền đệ có tin hay không mà thôi