Chuyện của Cẩm Nhi đã được dàn xếp trước khi đi Sơn Đông, đối với Ninh Nghị mà nói thì đây là một chuyện vui, đó cũng là chuyện đầu tiên trong ba chuyện thời gian này phải giải quyết. Chiều hôm nay, tâm trạng của Cẩm Nhi đã khôi phục lại như bình thường. Buổi tối, nàng trò chuyện với Tiểu Thiền ở trong sân:
- Tiểu Thiền, lúc trước dạy cô những thứ này, cô không luyện ạ?
- À, nhưng … Cái đó rất đau …
Sau đó, Tiểu Thiền liền bị lôi đi.
Nhưng thái độ rõ ràng là thay đổi, đại khái là người trong nhà có thể đoán ra chuyện gì đó. Lúc ngồi nghỉ dưới mái hiên cùng với Vân Trúc, trong nụ cười của Vân Trúc bao hàm cả những thứ này. Buổi tối, Tiểu Thiền bị Cẩm Nhi giằng co một trận đương nhiên cô cũng hiểu được. Chỉ là trước mắt cô biết Ninh Nghị đang có rất nhiều chuyện phức tạp. Có thể giải quyết chút chuyện phiền lòng ấy, thậm chí nàng còn vui mừng.
Tối hôm đó hai người đi thẳng lên giường ngủ. Đêm đã về khuya, Tiểu Thiền rúc vào ngực của hắn, Ninh Nghị ôm lấy nàng, vuốt vẻ những sợi tóc:
- Đợi đến … Đàn Nhi lên dây, nàng mang hết những chuyện ở dây nói cho cô ấy biết nhé.
Tiểu Thiền ngẩng đầu lên:
- Ừ?
- Chuyện của Nhiếp Vân Trúc, Nguyên Cẩm Nhi, nói đến những chuyện này, ta thực sự có lỗi với các nàng.
Nghe thấy những câu này, Tiểu Thiền đang nằm trong ngực hắn liền vươn tay ra ôm lấy hắn, vùi đầu mình sát vào ngựa hắn giống như là tiếp sức cho nhau vậy, một sát sau nàng cười trong lòng hắn:
- Thực ra … chuyện của Cẩm Nhi cô nương làm cho tướng công có hơi khó xử đúng không?
- À … có chút trở tay không kịp …
- Thực ra Nhiếp cô nương, Nguyên cô nương đều là người tốt …
Tiểu Thiền ở trong ngực hắn nói: