Cẩm Nhi đi nhanh ra khỏi phòng, đi đến hành lang, xung quanh không có ai, nàng cũng không nhịn được liền che miệng ngẩng đầu cười, ánh mắt tươi sáng chiếu lên người nàng.
Dù biết trước khi Lập Hằng đi Sơn Đông chắc chắn sẽ phải nói chuyện này một lần, nhưng lúc này lại nói sớm hơn, thật sự kiến nàng rất cao hứng. Hít hít mũi một cái, nàng bước nhanh về viện tử bên kia, nơi mà nàng ở cùng với Vân Trúc tỷ. Sau khi đi vào, nàng mới không nhịn được giơ tay lên đầu, nhảy dựng lên vui sướng nhảy như quỷ nhập tràng, bàn chân dẫm cả lên vạt váy.
- Bùm … bùm …
- Chuyện gì thế?
Tiếng của Ninh Nghị vọng đến.
- Không, không có chuyện gì!
Trên giường ở trong phòng, Cẩm Nhi giở mình, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ghế trong phòng đổ, bàn thì sập, màn thì bị kéo xuống đầy giường. Ánh mặt trời chiếu lên khuôn mặt trong sáng đầy vẻ hoạt bát của người thiếu nữ. Nàng hơi hé miệng nhìn trần nhà, cứ như vậy một lúc, sau đó nàng chần chừ chắp tay trước ngực gần môi rồi nhắm mắt lại.
- Cha, mẹ … Cha mẹ có nhìn thấy không … Có người cần Cẩm Nhi … Cha, mẹ trên trời có linh thiêng phải phù hộ cho huynh ấy …
Nàng thì thào nói chuyện, một giọt nước mắt rớt ra từ khóe mắt, nhẹ nhàng rơi xuống … Ngoài cửa số, ánh trăng tươi sáng.
Mà ánh mắt của chúng ta chuyển về hướng bắc.
Vũ Triều, ngày mùng tám tháng năm năm Cảnh Hàn Đế thứ mười. Ánh mặt trời Biện Lương tươi sáng, chiến xuyên qua những con sông, cánh đồng của chúng ta.
Sùng Sơn Tuấn Lĩnh trên đường hướng bắc, mười sáu châu Yến Vân, quan cảnh Ân Châu, mây đen tụ lại trên bầu trời mênh mông trong tầm nhìn của chúng ta, xuyên qua đám may đen này dưới bầu trời là một trân mưa to.
Núi rừng, thành phố, những con đường uốn lượn trong màn mưa của các thông trang cùng với dòng chảy của các con sông. Ở phía nam khu thành nhỏ, quân doanh mày xanh nhìn xơ xác tiêu điều, binh lính tuần tra, xe ngựa đi lại quần bùn đất thành đám lầy lội. Khí trời như vậy, đại bộ phận binh lính trong doanh trướng chờ cho mưa tạnh mới đi thao luyện. Đến gần giữ trưa, những rèm trướng của quân doanh đột nhiên bị tốc lên. Một tên hán tử Liên Đông thân hình cao lớn từ trong màn mưa tiến vào.
Trong đại trướng thấy rõ ràng thủ lĩnh của một đội quân. Tướng lĩnh vác theo trường đao đang ngồi xem bản đồ, trên người y mặc bảo đao giáp trụ, hoa lệ lạnh lùng, nhưng thoạt nhìn vì thời gian gian sử dụng chưa dài cho nên không hợp với phong thái cho lắm. Nhưng nhìn vị tướng lãnh trung niên này tướng mạo đoan phương, khôi ngô tuấn tú mắt sáng thì biết lĩnh quân đã bao nhiêu năm. Rất có khí thế, nhưng tuy là như thế, nhưng vẫn chưa dưỡng thành khí chất dữ dội.
Lúc đó y đang cùng với mấy tướng lĩnh xung quanh chỉ trỏ trên bàn đổ, bố trí việc quân. Hán tử vừa tiến vào kia hẳn là thành viên trung tâm của đội quân kia trên người mang cả nước mưa cười ha ha:
- Đại ca!
Tiêu Can kia lại sai người mang đồ đến tặng, còn gửi kèm một phong thư nữa. Đệ nghe theo lời huynh nói giữ đồ lại, còn người thì đánh đuổi đi rồi, thư ở đây … Y quăng bức thư lên bàn sau đó nhìn bản đồ: