Một lúc sau, Ninh Nghị ra ngoài đổ nước rồi cầm một chiếc khăn mặt khác đi vào, thấy Cẩm Nhi đang nằm trên giường, cố gắng với tay ra. Thấy hắn vào, nàng lại lui về sau lấy gối nằm xuống, hai tay gối đầu, chếc quần trắng để lộ ra một phần chân. Ninh Nghị đá chiếc giày thêu mà nàng với đi, sau đó đến bên giường, lấy khăn, tay đỡ gáy rửa mặt cho nàng.
Vừa rồi còn khóc nên khuôn mặt vẫn có còn hơi nhoe nhoét, lúc này được Ninh Nghị rửa mặt cho, khuôn mặt thanh tú của nàng lại hiện ra, thậm chí còn hồng hào, chỉ là phần quai hàm không nói được vẫn còn hơi đau.
Ninh Nghị không để ý đến nàng mà lại đi ra ngoài, nàng trên giường nhìn vách tường rồi lại nhìn trần nhà. Sau đó Ninh Nghị đi vào trong ánh mắt có vẻ cam chịu, sịt mũi một cái.
Ninh Nghị còn đang nghĩ không biết phải nói cái gì thì Cẩm Nhi liền mở miệng trước:
- Muội làm lộn xộn hết giấy của huynh lên rồi, có sao không vậy?
- Ừ?
Ninh Nghị đi đến bàn sách rồi lắc đầu nói:
- Không phải thứ gì quan trọng, làm lộn xộn thì chỉnh lại là được.
- Nhưng những ngày viết trong đó, chắc chắn là rất quan trọng …
- Đọc khái niệm gì đó thôi!
Ninh Nghị cười cười:
Thật sự là không sao mà, tuy là sau này có lẽ nó sẽ có nhiều tác dụng, nhưng …
Chuyện sau này những thứ này có tác dụng rất lớn nhưng chắc chắn nó không quan trọng bằng những người bên cạnh hắn được. Câu này nói tiếp có hơi sến cho nên hắn cũng không biết phải biểu đạt thế nào.
Biểu hiện của Cẩm Nhi lại như đã hiểu. Lúc này nàng hơi nghêng người ngồi dậy:
- Trước kia muội nghe nói, lúc làm việc chân chính, những thứ viết trên giấy chẳng có tác dụng gì …
- Ồ!
Ninh Nghị cười:
- Đúng là có những chuyện phải làm trước rồi nói sau nhưng nếu như có một cái khung lớn lại có những tiêu chuẩn có thể tham khảo được thì lập kế hoạch trước vẫn là điều rất quan trọng.
Hơn nữa, tuy hắn dùng một thái độ thân thiết để buộc Cẩm Nhi phải nói chuyện với hắn, Cẩm Nhi cũng đồng ý rồi, nhưng thực sự vào lúc này hắn vẫn có chút xấu hổ. Không biết là nên nói những thứ gì. Chuyện tình cảm, chuyện gia đình là hắn rất chân thành, nhưng trước đó hắn đã có danh phận vợ chồng với Tô Đàn Nhi, rồi lại chuyện bèo nước gặp nhau với Vân Trúc. Rồi lại chuyện không chính thức với Tiểu Thiền … Lúc này nói điều gì đó với Nguyên Cẩm Nhi, nếu hai người xác định một tình cảm nào đó, phải nói gì đó thực sự là có chút khó khăn.
Dù gì cũng không thể nói những chuyện là cuộc sống sau này không có tương lai, thích rồi sẽ ở cùng với nàng gì gì đó. Ở thời hiện đại có lẽ phổ biến nhưng tình hình trước mắt hẳn chẳng ra sao cả. Hơn nữa, hắn cũng không thể xác định như vậy có thể coi là giải quyết được vấn đề hay không.
Vân Trúc bên kia cũng thế mà Đàn Nhi, Tiểu Thiền cũng vậy. Hơn nữa nếu như thực sự giữ lại Cẩm Nhi bên mình, không có bên nào xảy ra vấn đề quá lớn. Nhưng trở lại là vấn đề quyền lợi của các nàng. Còn mình thì không thể lúc nào cũng xử lý những chuyện thế này được. Chuyện này mình phải tự nghĩ cách đối xử với các nàng.
Dù sao chuyện trên đời, thiện ý mà người ta muốn cho là một ân tình, cảm ơn cũng vậy mà hổ thẹn cũng thế. Nếu như coi việc nhận ân tình là chuyện đương nhiên, thậm chí cho rằng mình có thể chủ động chìa tay ra, luôn luôn sẽ bị người ta ghét. Nếu Ninh Nghị làm như vậy thì cũng chẳng khác nào vô liêm sỉ.