Tiếng ve kêu theo làn gió từ nơi xa truyền tới, căn phòng khá yên tĩnh, tới mức có thể nghe được tiếng loạt xoạt khi Ninh Nghị giở những tờ giấy nháp, thi thoảng lại nghe thấy tiếng khối mực không nhanh không chậm mài trong nghiên mực, nhưng nàng không nghe thấy tiếng viết lách.
Tiếng bước chân dần tới gần, nàng nằm ở đằng đó, cảm thấy người đàn ông ngồi xuống bên cạnh, cầm lấy chiếc khăn trên trán nàng, sờ lên trán nàng, sau đó dùng khăn mặt lau mặt cho nàng rồi đứng dậy bước đi.
Tiếng chậu nước ở cách đó không xa, Cẩm Nhi đành phải tiếp tục giả vờ ngủ.
Trong phòng, người ấy đang giặt khăn mặt, có lẽ là còn đứng ở đó một lúc nữa rồi mới trở lại bên này.
Lúc này trong đây chỉ có hai người, nàng chưa tỉnh lại, hắn cũng chỉ có thể nhàn rỗi, hoặc là làm chuyện của mình. Thi thoảng lại nghe thấy hắn khẽ ngâm nga câu hát nào đó, như là khúc hát ru, có ca từ nàng từng nghe qua, có cái lại chưa.
- Nộ phát xung quan, bằng lan xử, tiêu tiêu vũ hiết Sĩ vọng nhãn, ngưỡng thiên trường khiếu, tráng hoài kích liệt Tam thập công danh trần dữ thổ, bát thiên lý lộ vân hòa nguyệt
(Bài Mãn Giang Hồng của Nhạc Phi: Tóc dựng mái đầu, Lan can đứng tựa, Trận mưa vừa dứt. Ngóng trời xa, Uất hận kêu dài. Ba mươi tuổi cát bụi công danh, Tám ngàn dặm dầm sương dãi nguyệt. )
Những lời ca khảng khái như thế mà bị hắn ngâm nga hệt như đang ru ngủ, cũng thật kỳ quái. Nhưng thời gian vẫn chầm chậm trôi đi từng giây từng phút trong bầu không khí thanh nhàn, trong căn phòng này. Đôi khi Cẩm Nhi lại nghĩ, thôi cứ ngủ luôn đi, nhưng lúc này dù lòng bình tĩnh mà lại không tài nào ngủ được. Xung quanh trống rỗng, bất cứ một tiếng động nào trong căn phòng yên tĩnh này, tiếng động từ hắn, nàng đều có thể nghe được rõ ràng, cứ như vậy, bài hát hắn khẽ ngâm nga, tiếng bước chân qua lại dường như đang vang vọng trở lại.
Thật là một mùa hè kỳ quái … Nàng nghĩ như vậy trong lòng. Một lúc sau, lại nghe được hắn ngồi xuống bên cạnh nàng, có lẽ là đang nghiêm mặt lại nhìn nàng:
- Sao lại …
Hắn lẩm bẩm gì đó, chỉ là nghe không rõ, lúc đi lại nghe hắn nói:
- Lang băm …
Tiếng nước lại vang lên, khăn mặt đã trở lại, lau đi mồ hôi chảy ra trên vầng trán nàng. Lúc trước không có cảm giác gì, nhưng nay lại thấy hơi nóng, lại phải giữ cho cả người bất động, trên người còn có chiếc chăn hắn đắp cho nữa, nàng cảm thấy Ninh Nghị lau mồ hôi cho nàng, sau đó lại đắp khăn lên trán, cảm giác mát mẻ truyền tới, nhưng trên người lại càng lúc càng nóng. Cũng may Ninh Nghị xốc chăn lên cho nàng.
Gió lùa qua cửa sổ thổi vào trong căn phòng, đưa tới mát mẻ. Ninh Nghị ngồi bên cạnh, không động đậy, chẳng rõ là đang nghĩ suy điều gì. Chiếc chăn đắp trên người được bỏ ra, nàng lập tức cảm thấy quần áo trên người có vẻ mỏng quá, rồi lại đột nhiên cảm thấy như là bị ai đó cởi bỏ hết quần áo, hoài nghi có phải mình đã không mảnh vải nằm bên cạnh hắn hay không.