Trong lúc giật mình, trở lại đêm tuyết kia.
Quanh thân hàn khí từng đợt từng đợt, gió rít gào, những bông hoa tuyết như lông ngỗng, lạnh đến cực điểm, nhưng thân thể lại nóng lên, nàng chui trong đống củi không chịu ra ngoài, nhìn thấy mẫu thân đi đến, liền gào khóc:
- Tại sao lại là con chứ? Tại sao không phải là tỷ? Tại sao lại là con?
Năm đó nàng năm tuổi, nhưng vấn đề đó, đúng là vấn đề nàng nên hỏi.
Nàng lớn lên ở một làng chài nhỏ của Giang Nam, nhưng không sống bằng nghề đánh cá, trong nhà có một tỷ tỷ, dưới còn một tiểu đệ. Không biết vì sao, thu hoach từ đồng áng cũng khá tốt, ba nàng còn đi làm công trong xưởng của địa chủ, nhưng gia đình càng ngày càng nghèo, chỉ có cô bé năm tuổi là nàng khi đó không biết điều này.
Lần thứ hai người ta đến nhà, cũng chính là đêm tuyết rơi đó, nàng chạy ra, nấp sau đống củi bên ngoài không dám về nhà, cho đến khi mẹ nàng tìm thấy nàng.
- Tại sao là con chứ?
Nàng khóc lóc hỏi, người trong nhà không nói gì, nhưng nàng biết một chút.
Không biết tương lai sau này thế nào, nhưng bản thân mình bị bán đi. Tuy trong nhà không có đồ đạc gì, rất nghèo, nhưng nàng biết chỉ có ở nhà mới là tốt nhất, tốt hơn bên ngoài nhiều.
Nàng không biết người bị bán đi sẽ không phải là đệ đệ, nhưng nàng cũng không biết vì sao không phải là tỷ tỷ. Mặc dù nàng cũng không muốn rời xa tỷ tỷ. Mẹ ôm lấy nàng khóc:
- Bởi vì con thông minh, con thông minh hơn tỷ tỷ, con thông minh, khi ra ngoài sẽ có nhiều cơ hội sống hơn. Con đừng trách cha con, mà con hãy trách mẹ.
Nàng luôn nhớ mãi câu nói đó của mẫu thân. Thế là nàng bị bán đi, qua mấy lần chuyển tay thì được bán đến lầu xanh, bị đánh, bị chửi, cơm ăn bữa no bữa đóiSau vài năm, nàng càng lớn càng xinh đẹp, cũng vì thông minh cho nên nàng luôn được ăn ngon mặc đẹp, còn được thầy đến dạy chữ, dạy cầm kỳ thi họa.
Nàng luôn nhớ đến cha mẹ mình, nhớ rõ cái đêm tuyết rơi kia, nhớ đến câu nói "con thông minh, có nhiều cơ hội sống hơn tỷ tỷ của con". Khi nàng thực sự hiểu được những điều này, không biết là có hận cha mẹ hay không. Khi sắp 13 tuổi, lần đầu tiên lộ diện tiếp khách. Khi sắp 15 tuổi, số tiền đồng và bạc vụn nàng tiết kiệm được, cuối cùng cũng đổi được một nén bạc to, đủ để nàng đến xin ma ma của kỹ viện được về thăm nhà một lần.
Nàng còn nhớ, Dương ma ma khi đó nói chuyện với nàng, trên mặt chỉ hiện lên vẻ châm chọc, đối với những người con gái không có giá trị, Dương ma ma luôn lạnh lùng, trong nội tâm nàng cũng chỉ có sự sợ hãi mà thôi, không thể hiểu được hàm ý trong ánh mắt của đối phương. Hai tay nàng nắm chặt, rút nén bạc ra, thậm chí còn nhờ Quy Nô thúc thúc của Kim Phong lâu thuê một chiếc xe ngựa nhỏ, trên đường đi về, nàng không biết phải đối mặt với cha mẹ như thế nào, hận bọn họ hay tha thứ cho bọn họ. Nàng có thể dựa vào tâm trạng lúc đó, mắng bọn họ xong rồi lập tức đi ngay, cả đời này sẽ không thèm để ý tới bọn họ nữa, một nén, 50 lạng bạc, đủ để cho cả nhà dùng rất lâu.