Ninh Nghị mấy ngày nay đều rất bận rộn, ai cũng cảm nhận được điều đó. Tuy nhiên, buổi chiều sau khi nghe nói những chuyện này, Cẩm Nhi ít nhiều cũng có chút ngứa ngáy trong lòng. Nếu là khi còn ở Giang Ninh mà xảy ra chuyện như vậy, Ninh Nghị nhất định sẽ đến nói với nàng và Vân Trúc tỷ, nhưng lúc này hắn bận rộn, hắn hiển nhiên không để tâm đến chuyện này. Đương nhiên, cho dù hắn có đến nói, Cẩm Nhi cũng không biết nên trao đổi với hắn như thế nào.
Cứ như thế, sau khi ăn tối xong, Cẩm Nhi và Vân Trúc chơi tú cầu ngoài sân, ném qua ném lại, một lần Cẩm Nhi đang ưỡn ngực đỡ cầu, thì nhìn thấy Ninh Nghị xuất hiện ở bên kia cửa, nàng liền ôm lấy tú cầu. Lúc Vân Trúc ngẩng mặt, Ninh Nghị đứng ngoài cửa vẫy tay cười cười:
- Hai ngày nay bận quá, ngày mai là tết Đoan ngọ rồi, mọi người ra ngoài đi dạo, xem đấu thuyền rồng nhé.
- Được thôi.
Vân Trúc gật đầu nói.
- Đi ngủ sớm đi, còn nàng nữa, đi cùng nhé, Nguyên Bảo Nhi.
- Hừ!
Cẩm Nhi quay đầu, Ninh Nghị cười cười, xoay người bước đi. Nhìn thấy hắn như vậy, Cẩm Nhi có chút tức giận:
- Cái gì mà ta cùng đi chứ, cứ coi mình như trẻ con vậy.
Nàng phàn nàn với Vân Trúc, Vân Trúc cười nói:
- À, hóa ra không biết sao?
- Đương nhiên không biết
Cẩm Nhi quay đầu lẩm bẩm.
Nhưng mà cái tên Ninh Nghị kia không ở lại nói chuyện ngày mai với các nàng.
Cẩm Nhi có chút thất vọng, đi đến đại sảnh lầu hai phía trước tìm bàn trà có bình phong, muốn tiếp tục nghe tin tức ngày mai. Nhưng đáng tiếc Biện Lương lớn như vậy, cho dù sự tình có truyền đến những miệng của những gã thư sinh kia thì cũng chưa chắc đã nghe được trong gian phòng của trà lâu ồn ào này. Nàng uống đầy một bụng nước, trở về khi gió đêm khẽ thổi.
Chậm rãi đi qua phòng của Ninh Nghị, đèn lồng chiếu xuống ánh sáng màu vàng, hoa hồng trong viện đã nở, dưới ánh sáng màu vàng đó trông nó giống như mỹ nhân bị bệnh. Khi đi qua cửa phòng, ngẩng đầu nhìn vào, chỉ thấy Ninh Nghị vẫn đang viết lách bên bàn, thỉnh thoảng nhìn sang chỗ đã viết xong, nhíu mày lại.
Khả năng, đây chính là bộ dạng chăm chú khi bàn việc lớn của nam nhân.
Trong nội tâm nàng nghĩ như vậy, đã không còn muốn tranh cãi nữa, thậm chí còn bất giác mỉm cười. Đương nhiên, không lâu sau, nàng đi qua cửa, tâm trạng không khỏi trùng xuống, bởi vì việc này, nàng không biết nên đối mặt với Vân Trúc tỷ như thế nào, thậm chí khi đối mặt với Tiểu Thiền nàng cũng có chút ngượng ngùng. Vốn nàng còn muốn dạy Tiểu Thiền ép chân, dạy tiểu nha hoàn này trở thành một con hồ ly tinh, để khiến gia đình hắn không yên.
Cứ như vậy trôi qua không lâu, khi nàng đi qua viện môn bên kia, vô tình nhìn thấy Ninh Nghị từ trong phòng đi ra, dường như còn đã thay một bộ y phục khác, đang nói chuyện với Tiểu Thiền, chuẩn bị ra khỏi nhà.
- Có một số việc, tối nay ta còn phải đi Phàn lầu một chuyến.
- À. Tướng công đi gặp vị Sư Sư cô nương kia sao? Tối có về không?
- Đương nhiên là về rồi.