Trời râm mát một hồi, sau đó khi đám mây trắng trôi đi, thì ánh nắng chiều lại chiếu xuống nửa thành Biện Lương. Vân Trúc thu quần áo đi qua sân thì nhìn thấy Cẩm Nhi đang ngồi trên góc bên cạnh nóc nhà. Dưới thân đệm là mái ngói, hai chân khép lại, ngẩng đầu lên nhìn ra ngoài viện, trông bộ nàng có vẻ dương dương tự đắc, không biết thực tế nàng đang nghĩ gì.
- Này Vân Trúc khẽ gọi nàng.
- Cẩn thận kẻo ngã xuống đấy.
- Không đâu Vân Trúc tỷ.
Cẩm Nhi quay đầu lại, mỉm cười. Trên thực tế vấn đề cũng không lớn, dáng người nàng rất linh hoạt, kỹ năng nhảy múa, làm xiếc ảo thuật khiến nàng có thể giữ thăng bằng được rất tốt, có thể đi lên nhẹ nhàng, chứ không đến mức để bị ngã xuống.
- Chỗ này có thể nhìn rất xa.
Cẩm Nhi cười nói một câu, sau đó nàng đứng lên, nhìn về phía xa xa, ngã tư đường, vài viện xung quanh, sau đó mở cánh tay ra, nhắm mắt lại rồi ngẩng đầu lên.
Thân hình thiếu ngữ cực đẹp, hai chân vốn thon dài, lúc này hai tay nàng giang rộng, dưới ánh nắng chiều, gió khẽ nổi bay bay vạt áo, trong lúc nhất thời, trông nàng không khác gì một tiên nữ.
- Cẩn thận nhé, tỷ sẽ đi lấy thang cho muội.
- Không cần đâu.
Vân Trúc lắc đầu cười cười, đi vào trong phòng, một lát sau, Cẩm Nhi cũng xuống rồi, tung tăng đi vào giúp Vân Trúc gấp quần áo. Lần này lên phía Bắc, ngay cả nha hoàn của Cẩm Nhi là Khấu Nhi cũng không đi cùng. Bởi vì không lâu sau người của Trúc ký cũng đến, phải để Khấu Nhi ở lại dẫn đường cho họ. Cho nên rất nhiều việc bên cạnh mình, Vân Trúc cũng có thể tự làm tốt được.
Tuy rằng bề ngoài nàng hơi nhu nhược, nhưng sau khi từ thanh lâu đi ra, rất nhiều thứ nàng đều từ từ học. Khi Ninh Nghị gặp nàng lần đầu, đến cả gà nàng cũng không giết, nhưng về sau việc này việc kia nàng đều làm được, đến khi mở rộng Trúc Ký, cho dù không có việc cần đến nàng động thủ, nhưng khi gặp những việc nhỏ thì nàng vẫn tự làm, cũng không cần phải kêu nha hoàn. Nàng đã không phải tiểu thư nhà quan nữa, rất nhiều việc nhỏ, cũng phải học để tự làm.
Đương nhiên, đôi khi Ninh Nghị thấy những thứ này, biết sự cứng cỏi, tính tự giác đã sớm lưu ở trên người nàng. Còn khí chất thanh nhã từ lâu đã khắc sâu trong con người nàng, bất kể đi học người xung quanh làm điều gì đó, thì nàng cũng không thể biến thành một cô thôn nữ được.
Cẩm Nhi thì biết ít hơn một chút, khi Vân Trúc làm thì nàng cũng chỉ đi theo sau phụ trợ mà thôi. Khi còn ở Giang Ninh, dù là vợ chồng Hồ Đào hay Khấu Nhi thông thường cũng được sắp xếp công việc. Đôi khi Ninh Nghị đi qua, chỉ có Vân Trúc và Cẩm Nhi cùng một chỗ, Vân Trúc nấu cơm, Cẩm Nhi sẽ ra khoe là đã giúp tỷ ấy chẻ củi. Ninh Nghị cũng bất đắc dĩ đem từng thanh củi được chẻ thành những mảnh như nhau, cũng không biết là chẻ củi hay làm mộc, những mảnh chẻ ra đều trông rất đẹp nhưng lại khó đun đi giúp đun bếp, thường thường sẽ làm mặt mũi của mình nhọ nhem.