Lục Khiêm trầm mặc một lát:
- Hiện tại còn chưa biết tất cả bối cảnh của hắn, nhưng nhìn chiêu số hành sự của hắn, nói thực, ngứa tay lắm.
- Ngay cả ngươi cũng nói vậy à.
Cao nha nội vẻ mặt như đưa đám nhìn gã.
- Thuộc hạ ăn ngay nói thật mà.
- Vậy mau đi điều tra bối cảnh của hắn đi. Xem chúng ta có động vào được không? Rồi xem có biện pháp gì hay không. Nếu hắn cố là ra vẻ thì ta sẽ giết chết hắn luôn. Ha, ta khó chịu quá, ta muốn đàn bà.
Nghĩ lai sự rối rắm và khiếp đảm lúc đó, Cao Mộc Ân chịu không nổi la hét ầm ĩ, bên kia Lục Khiêm liên tục gật đầu. Xoay người bước ra ngoài lần nữa.
Ở tửu lâu uống trà nói chuyện phiếm, hết cả một buổi chiều, giờ Mùi qua đi, thời tiết râm mát. Bốn người xuống trà lâu, cáo từ nhau rồi ra về.
Nghiêu Tổ Niên và Thành Chu Hải rời đi trước, sau đó Ninh Nghị đưa Chu Bội lên xe ngựa, đối với việc hôm nay, Chu Bội tâm tình phức tạp, cũng không có nhiều lời muốn nói:
- Sư phụ, ngày mai đi xem đấu thuyền rồng không?
- Chắc mai sẽ đi xem một chút.
Việc càng ngày càng nhiều, không biết khi nào thì làm xong, nhưng Tiểu Thiền, Vân Trúc, Cẩm Nhi đều ở đây, tết Đoan ngọ đi xem đấu thuyền rồng, Ninh Nghị vẫn cố giành thời gian để cùng mọi người ra ngoài chơi.
- Vậy con sẽ ở phía trước xem trên lễ đài, sư phụ nhớ gọi con.
Nàng ngại ngùng cười cười, khi xe ngựa đi đến, liền cáo từ lên xe, sau đó vì có chuyện, không nhịn được bèn quay đầu lại:
- Sư phụ?
- Ừ!
- À… Chu Bội nghĩ nghĩ, một lúc sau, rốt cuộc vẫn lắc đầu.
- Không có việc gì đâu ạ, con đi nhé, hẹn mai gặp sư phụ.
Khẽ nói xong, nàng tiến vào trong xe ngựa, buông mành xuống.
Ninh Nghị nhìn theo xe ngựa đi xa dần, ánh mắt trở nên thâm thúy.
Chuyện của Cao Mộc Ân, hắn không nói ra trước mặt hai người Nghiêu Thành.
Trong thành Biện Lương, Tiểu Thiền như vậy mà Vân Trúc, Cẩm Nhi cũng thế, cho dù mình rời đi, cũng có thể nhờ Tướng phủ bí mật chiếu cố. Trên lý luận mà nói, an toàn chắc hẳn không có vấn đề. Hắn sẽ không vì những lời của Cao Mộc Ân nói hôm nay mà thấy lo lắng. Đối phương có chút xằng bậy, nhưng chưa chắc đã phải là người độc ác thực sự. Hai bên bày ra bối cảnh, ít nhất bên Lục Khiêm sẽ không thể động thủ. Gia quyến của phụ tá Tướng phủ đối đầu với một giáo đầu cấm quân không có bối cảnh như vậy lại có một ý nghĩa hoàn toàn khác.