Ánh mặt trời chiếu khắp, mây tụ lại từng chùm từng chùm một. Sau khi xe đi được vài dặm, tiến vào trong thành Biện Lương, trong những tiếng ồn ào, Chu Bội một mình ngồi trên đầu xe ngựa của Vương phủ, Ninh Nghị, như thế nào, Thành Chu Hải ngồi ở phía sau nói chuyện phiếm. Trên đường đến đây, Ninh Nghị vẫn bắt chéo tay, ngón tay trái vô tình đặt đúng vào hổ khẩu tay phải (hổ khẩu: chỉ vùng da nối ngón trỏ và ngón cái), đi qua một tửu lâu mới buông ra, cười nói:
- Cũng trưa rồi, nếu hai vị không có việc gì, thì cùng đi dùng bữa trưa đã, uống chén trà nói chuyện phiếm, tại hạ sẽ chủ chi, có được không?
Lúc trước cùng Lục Khiêm chạm mạnh một đao khiến cho hổ khẩu đau đớn, cho tới lúc này, mới hoàn toàn hết đau.
Thời đại này rất nhiều bảo đao bảo kiếm, nhưng trên thực tế chưa chắc đã hơn khảm đao chế từ thép tốt của đời sau. Sắc bén thì sắc bén thật, nhưng nếu nói rằng chém sắt như chém bùn thì tất nhiên chỉ là nói quá lên mà thôi. Ninh Nghị và Lục Khiêm chạm nhau một đao, đao của tên gia vệ đó gãy làm đôi, lúc đó cả hai dùng lực quá mạnh, nói về võ nghệ, Ninh Nghị đương nhiên không bằng Lục Khiêm, trong khi giao thủ còn phải ném ra bao vôi, sau khi đao gãy, hổ khẩu cũng bị đả thương, vết thương tầm thường, nhưng cũng phải qua một thời gian dài mới khôi phục.
Lần va chạm thứ hai này với Cao Mộc Ân đến quá đột ngột, vừa va chạm đã tách ra, nhưng không nằm trong sự kỳ vọng trước đó của Ninh Nghị. Trên đường hắn cũng nghĩ đến chuyện này, nhưng không biểu hiện ra ngoài trước mặt hai người Nghiêu Tổ Niên và Thành Chu Hải.
Sau đó bên này kêu dừng xe ngựa của tiểu quận chúa, một đoàn bốn người tới một tửu lâu bên cạnh dùng bữa. Khi Chu Bội cũng có mặt, Nghiêu Tổ Niên mới kể tỉ mỉ chuyện xảy ra trong biệt uyển kia.
- Nói ra việc này cũng nên được Lập Hằng đồng ý, tuy nhên lúc đó thời cơ rất tốt, lão phu cũng đã thương lượng với Tần tướng rồi, những tác phẩm thơ này của Lập Hằng, không nên để rơi rụng đi, mà phải lấy danh khí. Sau khi chuyện lần này qua, tin rằng những tác phẩm thơ đó sẽ được truyền bá rộng rãi. Cho nên, sẽ không còn mấy người dám nghi ngờ tài học của Lập Hằng nữa, cũng sẽ bớt đi nhiều phiền toái không đáng có. Hy vọng Lập Hằng cũng không trách tội lão phu.