Con đường đất vàng xuyên qua trong rừng, đi vào giữa biệt uyển. Trước biệt uyển có mấy cỗ xe ngựa đang đỗ, ánh nắng xuyên qua khe lá cây, từ xa truyền đến tiếng ve kêu râm ran. Những tiếng cười cười nói nói hòa lẫn trong tiếng ve kêu đó.
Ánh mắt nhìn chằm chằm vào tên nam nhân đáng khinh đang ôm lấy cánh tay mình, vẻ mặt Ninh Nghị mới có chút tươi cười, bên cạnh, Lục Khiêm ấn đao, cùng tùy tùng của phủ Thái úy bất động thanh sắc đến gần. Cao Mộc Ân vẫn cười cười:
- Ngươi có thể làm thế nào?
Một đám người nhìn chằm chằm xem phản ứng của như thế nào, một lát trôi qua, Ninh Nghị vừa động, hắn giơ tay lên, cuối cùng bắt được mu bàn tay của Cao nha nội, gật đầu mỉm cười.
- Nói rất có lý, lại gặp mặt rồi, vị huynh trưởng này, chúng ta thật có duyên đấy.
Trong lời nói của hắn cũng có vài phần cảm khái, lời nói không không nhanh, Cao nha nội cười nhìn bàn tay bị chộp lấy của mình, mãi mới giằng ra được, y lui về phía sau đứng thẳng, một bàn tay nhấc choàng vạt áo của mình lên, chỉ một ngón tay hướng Ninh Nghị.
- Ngươi đừng giở trò này với ta, ta nói cho ngươi biết. Hoa thái tuế ta sẽ không để ngươi đùa giỡn như vậy đâu. Ngươi cũng khá lắm, nhưng ta nói để ngươi rõ, ngươi dám đùa giỡn ta, ta sẽ không nuốt được cục tức này đâu.
Cao Mộc Ân nói rất hưng phấn, thân mình nhảy dựng lên theo bản năng, Ninh Nghị bị y giằng tay ra, bàn tay tiếc nuối dừng ở không trung, mặt mỉm cười nhưng không thay đổi:
- Hiểu rồi, ngươi sẽ không bị ta đùa giỡn nữa đâu.
Sau khi gật đầu đồng ý xong, nụ cười ấm áp chuyển hướng sang phía Lục khiêm.
- Tuy nhiên, Lục ngu hầu đã điều tra thân phận của ta rồi?
Lục Khiêm một tay ấn đao, trên mặt không có biểu tình gì, chỉ híp mắt lại nhìn Ninh Nghị:
- Một kẻ thư sinh, lại còn ở rể nữa thì có thân phận gì.
Tất cả mọi chuyện đến quá đột ngột, có lẽ hai người này đối thoại mới là tâm điểm. Lục Khiêm và Cao nha nội lần này đến đây, vốn là nghe nói có náo nhiệt đến xem, đối với thân phận của Ninh Nghị, thật ra cũng không biết nhiều lắm. Nhưng khi Cao Nha nội ý thức được mình bị đùa giỡn, Lục Khiêm đương nhiên muốn đứng bên phía y trước. Muốn lấy khí thế áp đảo tên thư sinh không biết sống chết này. Hai câu nói này là sự thật, bên kia Cao Mộc Ân vẫn còn hưng phấn nhảy lên nói chuyện.
- Ta nuốt không trôi cục tức này ngươi phải cho ra công đạo. Ta nói cho ngươi biết, cha ta là Cao Cầu. Cao Mộc Ân ta ở Biện Lương này ai cũng phải sợ hãi. Ngươi đùa giỡn ra trước, ta sẽ chứng minh cho ngươi sợ ta, ngươi nói xem.
- Nha nội nhìn rõ mọi việc.
Ninh Nghị cười nhìn y.
- Tại hạ nhìn với cặp mắt khác xưa.
- Ngươi sợ ta, chứng tỏ ngươi không đấu lại ta. Bây giờ ta sẽ bắt ngươi. Ta biết tên của ngươi rồi, ngươi không chạy thoát được đâu. Ta muốn trả thù ngươi…ha ha, nhưng ta không có hứng thú với nam nhân, mà chỉ có hứng thú với mỹ nữ, mỹ nữ và mỹ nữ mà thôi.
Y hưng phấn cười dâm đãng.
- Lần trước gặp mấy mỹ nữ kia, là người của ngươi đúng không? Trừ phi ngươi chịu dẫn bọn họ đến gặp ta, giới thiệu ta Hoa hoa thái tuế hoành hành trong thành Biện Lương nhiều năm, những trò như vậy không phải là lần đầu tiên chơi, thời điểm vô lý còn không chịu buông tha người.