Liên quan đến việc này, lão phu bảo đảm cho Lập Hằng.
Tới gần trưa, cùng với âm thanh này vang lên, mọi người đều quay đầu lại, chỉ thấy xuất hiện một lão nhân quần áo bào tro, vẻ mặt quắc thước, ở đây một số ít người không nhận ra ông ta, nhưng đám người Nghiêm Lệnh Trung và Phan Hồng Đạt đã đứng lên, có chút nghi hoặc nói:
- Ngũ Công?
Mọi người đều chắp tay hành lễ, có mấy người hành đệ tử lễ. Lúc này xuất hiện ở đây, tự nhiên đó là Phụ tá Tần phủ Nghiêu Tổ Niên, ông ta có thân phận địa vị rất cao trong giới văn đàn, không kém là bao so với đám người Tần Tự Nguyên, Khang Hiềnchỉ là xuất thân khá thấp, mấy năm trước trở thành phụ tá cho Tần Tự Nguyên.
Sau khi Tần Tự Nguyễn bãi quan, ông ta đã có thanh danh rất lớn, dù có xuất sĩ thì cũng rất đơn giản, chỉ là vì chuyện của Tần Tự Nguyên, bản thân ông ta cũng có chút nản lòng thoái chí, ở Biện Lương làm một người rảnh rỗi.
Mà trong mấy năm nay, bởi vì chưa xuất sĩ, danh tiếng của ông ta trong văn đàn nho sĩ lại càng cao hơn, mãi đến khi Tần Tự Nguyên xuất sĩ lần nữa, ông ta đi Hữu tướng phủ làm phụ tá mới dần dần ít xuất hiện ở những văn hội nhàn tản này. Nhưng cũng phải nói rằng, như Tần Mạc Văn, những người như Tiết Công Viễn đều chưa chắc đã vượt qua thanh danh của ông ta. Mọi người bình thường cố nhiên có thể luận giao ngang hàng với ông ta, nhưng vẫn phải dùng thượng lễ để đối đãi. Nghiêm Lệnh Trung tuy rằng có danh đại học sĩ, học vấn cũng chưa chắc đã vượt qua được Nghiêu Tổ Niên.
Lúc này thấy ông ta xuất hiện, nghe ông ta nói câu nói đầu tiên, đám người Nghiêm Lệnh Trung cũng đã hiểu ra lần này làm sai chuyện rồi, chỉ là trong chốc lát không đoán ra quan hệ giữa Nghiêu Tổ Niên và Ninh Nghị. Vu Thiếu Nguyên đến kinh thành không lâu, hỏi thăm dò thân phận của lão giả từ những người xung quanh, Cơ Vãn Tình ở bên này nhìn nhìn Vu Thiếu Nguyên, đã có chút kích động. Người trong thanh lâu, rất nhạy cảm với những mối quan hệ của người khác. Nàng vốn nghe nói có người muốn khiến cho Lý Sư Sư phải bẽ mặt, nên đã mời Vu Thiếu Nguyên ra tay, lại có sự tham dự của đệ tử Thiên gia tử, do đó cảm thấy đây là một cơ hội tốt.
Kể cả vừa rồi, trong lòng nàng cũng thấy ảo não nghi hoặc, không đến nỗi là kích động, nhưng sự xuất hiện của Nghiêu Tổ Niên không khỏi khiến nàng có cảm giác là đá phải tấm cửa sắt.
Chỉ có Lý Sư Sư lúc này trong lòng lại có chút manh mối. Tần Tự Nguyên sau khi về hưu đã ẩn cư tại Giang Ninh, bối cảnh bên kia của Lập Hằng, chưa chắc đã phải là Nghiêu Tổ Niên, thậm chí khả năng là vị Hữu tướng đương triều mạnh mẽ kia.
Nàng có phỏng đoán như vậy, đương nhiên cũng không thể chắc chắn được. Bên kia Nghiêu Tổ Niên đã muốn hòa hợp đến đây, cũng chào hỏi với đám người Nghiêm Lệnh Trung, Tiết Công đã già rồi. Vừa rồi khiếp sợ, mặc dù không khiến ông ta xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, nhưng lúc này xem ra tinh thần cũng có chút uể oải.
Người có tính cách táo bạo, thì tâm tính cũng có chút ngay thẳng, ông ta lúc trước trách cứ Ninh Nghị, xuất phát tự đáy lòng cũng là vì như vậy. Về sau nhìn thấy bài thơ kia, ông ta cũng không có cách nào lừa mình dối người nữa. Lúc này chào hỏi Nghiêu Tổ Niên, Nghiêu Tổ Niên cũng vỗ vỗ vai ông ta để khoan tâm.