Môi gã khẽ cử động, nhìn hai câu cuối cùng, nhất thời không thể đọc tiếp, ánh mắt quét qua mọi người xung quanh. Đám văn nhân nghe đọc thơ có người lẩm bẩm đọc lại, có người cúi đầu trầm ngâm. Ngón tay còn gõ lên đùi theo nhịp thơ, không thể chú ý đến sự kỳ lạ của Vu Thiếu Nguyên lúc này. Có điều lúc gã hơi thất thần, Phương Văn Dương bên cạnh đã đọc xong bản thảo, nhưng lại lắc lắc đầu, cứ như vậy mà xoay người rời đi. Qua một lúc lâu, đám người đã tiêu hóa xong một chút hai câu thơ này, lúc lâu không thấy động tĩnh, mới ngẩng đầu hỏi:
- Thiếu Nguyên, phần sau đâu?
- Phần sau
Lời nói của gã như khe khẽ phát ra từ trong cổ họng, nhưng sau đó lại cười cười:
- Công danh phú quý nhược trường tại, hán thủy diệc ứng tây bắc lưu.
Thơ này, chư vị đánh giá đi.
Gã như có chút phỏng tay ngâm ra hai câu cuối cùng, trực tiếp đưa bản thảo ra.
Lập tức có người nhận lấy. Cũng có người nói:
- Thơ này cũng bình thường thôi phải không.
Người bên cạnh tiếp lời:
- Thơ này..
Những người có mặt tại đây làm sao không muốn lập tức đánh giá bài thơ này, nhưng nhìn biểu cảm của những người xung quanh, nhất thời không ai dám đánh giá bài thơ này, ai cũng không muốn làm tên ngốc đầu tiên ăn nói lung tung mà bị mắng, cũng chẳng có ai chịu nói thẳng rằng bài thơ rất hay, đều chờ người bên cạnh mở miệng.
Mọi người vốn đã nghe qua một lần, lại cầm bản thảo truyền nhau xem, có người đã xem qua một lần. Nhìn theo hướng Ninh Nghị bỏ đi, cúi đầu nghiền ngẫm một lượt, lại xem lại thơ, người cảm thấy không muốn tranh giành thì dứt khoát đến một bên viết lại thơ ra giấy. Cứ như thế một lúc lâu, chỉ là đám văn nhân kia thất thố, đám người Cơ Vãn Tình bên này thành ra có chút bị lạnh nhạt.
Cơ Vãn Tình nghe xong bài thơ một lần, trong lòng nhận định nó chưa chắc đã ra gì, có điều nhìn nhìn Vu Thiếu Nguyên, gã lại đang cúi đầu khổ ngâm ở gần đó, cầm bài thơ "Niệm nô kiều" của mình, vẻ mặt không ngừng thay đổi. Lại nhìn bên cạnh, Sư Sư ngồi ở trên đệm, một tay che miệng, nhưng dường như cũng đang lẩm bẩm gì đó, thân thể nàng nhẹ nhàng lắc lư, ánh mắt đang cười, dáng cười thanh nhã. Ngón tay trắng nõn kia đang chấm chút rượu, cứ vậy mà viết lên trên bàn nhỏ trước mặt, rõ ràng là bài thơ Ninh Lập Hằng để lại, nàng cũng ngâm khẽ theo nhịp điệu, có chút cảm giác như chỗ không người, tự mình vui, ngẫu nhiên lại bật cười.