Mặt cỏ xanh tươi, gió sông khẽ thổi làm lay động rèm cửa. Cách đó không xa một thân ảnh từ chỗ hội thơ đi ra đã đến gần viện môn, bên cạnh còn có một số người đuổi theo la hét:
- Ngươi đừng có đi, nói cho rõ sự tình cái đã.
- Ninh Lập Hằng, ngươi tưởng bỏ đi như vậy là xong sao?
- Đừng có làm ra vẻ huyền bí nữa.
Nhưng sau đó cảm thấy động tĩnh phía sau không đúng, một số người dừng bước, quay đầu nhìn lại.
Tiết Công Viễn vẻ tức giận, cầm lấy tập bản thảo thơ đuổi theo ra, đây cũng là nguồn cơn để những người khác chuẩn bị giữ Ninh Nghị ở lại. Trưởng bối đã lên tiếng mà ngươi còn dám chạy, những người khác lấy cớ đó để giữ người lại. Chỉ là từ sau đó, phản ứng của Tiết Công Viễn khiến cho mọi người nghi hoặc. Trên tờ giấy kia viết cái gì, mà khiến mọi người trở nên như vậy, không có bao nhiêu người có thể đoán được.
Nếu Ninh Nghị kia thật sự có tài học, trên tờ giấy hẳn là viết một bài thơ rất hay, nhưng lúc này, viết một bài thơ xong rồi bỏ đi như vậy, chẳng qua là lừa mình dối người, sau này truyền ra ngoài sẽ nói người này quá tự cao tự đại, tưởng rằng một bài thơ là có thể trấn áp toàn trường sao? Ở đây mấy vị lão nhân đều là những người từng trải đấy có thể nhìn ra vẻ kinh ngạc của Tiết Công Viễn, trong lòng một số ít người có kiến thức đã đoán, chẳng lẽ trên tờ giấy viết bí mật gì sao? Rõ ràng là Tiết Công Viễn vừa nhìn thấy đã phải im miệng
Cơ Vãn Tình bên này nhíu mày, đầu tiên cảm thấy tên Ninh Lập Hằng kia khả năng đã nắm được nhược điểm gì đó của Tiết Công Viễn, viết bằng tiếng lóng ra, khiến cho Tiết Công Viễn không dám truy cứu nữa. Trong sự nghi hoặc đó, cũng không khỏi lắc đầu, che được miệng của Tiết Công Viễn, nhưng đâu thể che được miệng của bao nhiêu người như vậy, nhiều nhất cũng chỉ khiến cho Tiết Công Viễn thân bại danh liệt mà thôi. Những chuyện Văn đàn túc lão hay Chí sĩ quan viên vất vả lắm mới có được chút thanh danh, nhưng cuối cùng lại bị mất hết, trong thành Biện Lương này chỗ nào cũng có, nàng đã gặp quá nhiều rồi.