Gió nhẹ hiu hiu thổi, canh đậu đỏ ướp lạnh mà hạ nhân bưng lên mang đến cái mát mẻ nhè nhẹ thấm vào trong ruột gan, mà không khí hội thơ lại càng thêm sôi nổi.
Người ở đây đều là văn nhân tài tử, biết được ưu khuyết của thơ từ, ai cũng có vài tác phẩm hay đã chuẩn bị sẵn, lúc này lấy ra từng bài rồi bình luận so sánh. Trong vài tác phẩm đầu tiên, Phương Văn Dương đã viết ra một bài gây ra náo động, nhưng sau đó từ khúc mới của Vu Thiếu Nguyên, "Thùy vãn mịch la thiên trượng tuyết", tất cả mọi người lại cảm thấy là cao hơn hẳn một bạc, đủ có thể trở thành giai tác lưu truyền trăm năm.
Trong thành Biện Lương này, năm nào cũng có vài tác phẩm như vậy xuất hiện, đương nhiên có khi là vì bầu không khí đã tới lúc sôi trào, được tâng lên, cũng có khi là vì bài thơ đó thật sự quá hay. Dạo gần đây Vu Thiếu Nguyên rất nổi bật trong chốn kinh đô, nhưng danh tiếng thì vẫn không thể sánh bằng những đại tài tử đã nổi tiếng bao năm qua như Tả Tích Lương hay Phương Văn Dương được, nhưng đang lúc thăng quan tiến chức thuận lợi, thực sự thời đến trời đất tác hợp, bài thơ hay này cho dù là ai đọc được thì đều phải tán thưởng không thôi. Cơ Vãn Tình vừa cười vừa hát bài này, nhưng trong lòng lại ảo não đôi phần. Bài thơ này so với bài thơ Đoan Ngọ mà gã viết cho mình còn hay hơn, sao lại cứ lấy ra ngay tại đây như vậy, nếu cất đi, có khi ngày mai có thể lấy ra so với Lý Sư Sư rồi.
Trong vài vị thi sĩ có danh tiếng cao nhất đất Biện Lương này, người thật sự lợi hại vẫn là Chu Bang Ngạn. Nhưng nay Chu Mỹ Thành đã lại bước lên con đường làm quan, về chuyện thơ từ này có lẽ chỉ có Lý Sư Sư, người có mối tư giao khá thân thiết với ông ta mới có thể có được. Nếu ông ta đưa cho Lý Sư Sư một giai tác, như vậy bên mình mà lấy bài thơ của Vu Thiếu Nguyên thì có lẽ là đối phó được.
Vốn là nghĩ như vậy trong lòng, nhưng giờ đã lấy ra thì cũng chẳng còn cách nào nữa. Vu Thiếu Nguyên cũng khá đắc ý với từ tác của mình, hăng hái theo mọi người khiêm nhường một phen, thi thoảng lại liếc mắt đưa tình với Cơ Vãn Tình, mà phần lớn dư quang lại là nhìn về phía Lý Sư Sư. Bên này gã đắc ý, bên kia Phương Văn Dương lại cảm thấy mất mát vài phần. Nhưng tiêu điểm chú ý của toàn bộ hội thơ đúng là ở trên người mấy vị tài tử này. Đám người Ninh Nghị ngồi xuống, nhanh chóng tìm được nơi thuộc về mình trong không khí không bị chú ý này, vui vẻ tham dự.