Thực tế vào lúc này, người chân chính biết vì sao lại có hội thơ này thì không có mấy, không lâu sau, trận tụ hội bên này sôi động hẳn lên, thậm chí có nhiều bài thơ hay xuất hiện, thế rồi trong đám người mới lan truyền cái tin Lý Sư Sư ở ngay bên cạnh …
Gần trưa, bên này bắt đầu chuẩn bị cơm nước, bên kia lại có người tới mượn vài thứ. Ngày hôm nay Sư Sư đến đây, tất nhiên là không ít người tới nơi này, nhưng không lâu sau, ngay cả đầu bếp cũng bị mượn đi. Sau đó lại có người đưa bái thiếp tới, mời nàng.
Cứ cự tuyệt bái thiếp này là lại có bái thiếp khác được đưa tới, cứ như vậy đến lần thứ tư, nha hoàn tiến vào thì thầm với nàng cái gì đó, Sư Sư nhíu mày:
- Đường Nguyệt? Phù Thu Sương? Bọn họ cũng tới … định làm gì đây …
Trong Phàn lâu, Sư Sư với hai người này không tính là hòa thuận, nhưng nếu định bí mật cùng người ta dìm mình trong hoàn cảnh thế này thì cũng không có khả năng, hơn phân nửa là trùng hợp. Nhưng chuyện đã tới mức này, nàng cũng không biết mình có cách nào để tiếp tục từ chối không.
Hôm nay nàng không muốn so đấu với ai cả, bất đắc dĩ xin lỗi với ba người Ninh Nghị một phen, rồi nói sự tình ra:
- Nếu có hứng thí thì chút nữa mọi người cùng sang đó xem sao … Lập Hằng cảm thấy thế nào?
- Thôi!
Mà Ninh Nghị lại lần đầu tiên khước từ. Mấy cái hội thơ linh tinh đó quá nửa là phải viết thơ, mà hắn không phải không có hàng, nhưng những bài thơ đó là dùng cho Trúc Ký trong tương lai, để tạo thế cho việc mở quán, nếu dùng đi một bài là ít đi một bài, hiện giờ hắn rất keo kiệt. Vu Hòa Trung và Trần Tư Phong lúc đầu thật ra cũng không muốn cùng Sư Sư qua đó, nhưng thấy Ninh Nghị từ chối dứt khoát đến vậy, lại không khỏi nghĩ rằng hắn hơi mất bình tĩnh, thật không có khí phách. Mấy chuyện đệ nhất tài tử kia quá nửa là giả.
- Kỳ thực chưa hẳn là đã tránh được, nhưng tiểu muội sẽ sang nghe ngóng tình hình trước, đợi trở về rồi hãng nói. Đến lúc đó qua xem chút cũng là chuyện thú vị.
Dù sao cũng là người trong cuộc, chung quy là thân bất do kỷ. Sau khi cáo biệt ba người, rời phòng, nàng hít sâu một hơi, trở về làm một Lý Sư Sư đoan trang hào phóng mà lại chân thành cao nhã, gặp Đường Nguyệt và Phù Thu Sương thì cùng các nàng qua bên kia.
Hội thơ chính là hội thơ, chẳng có bao nhiêu tân ý để nói. Với nữ tử như nàng, không khí thoải mái hay khẩn trương cũng không có gì khác nhau. Dù Cơ Vãn Tình cũng ở đây, nhưng nàng chỉ tùy ý chào hỏi đối phương, gọi một tiếng "tỷ tỷ"
Cơ Vãn Tình lớn hơn nàng nửa tuổi, sau đó hai người cùng ngồi xuống bên một chiếc bàn nhỏ, cười nói chuyện với nhau, hoặc là nghe mọi người nói chuyện và ứng phó vài câu. Không lâu sau, nàng thật sự thấy nghi ngờ.