Mây trời chầm chậm trôi, gió mát hiu hiu thổi, chưa tới giữa trưa mà bên ngoài đã náo nhiệt lên.
Có người tới biệt uyển bên này mượn đồ, bởi vì chủ nhân biệt uyên bên cạnh kia không thường xuyên ở, cũng không có tùy thời quản lý, lúc này bên kia sắp tổ chức tụ hội, chiêu đãi quý nhân nên sang đây mượn mấy khối băng. Sư Sư cho mượn, không lâu sau, lại có người tới tặng bái thiếp, nói rằng nghe nói mấy người Sư Sư ở đây, tỏ vẻ cảm ơn, đồng thời cũng mời nàng tham gia tụ hội bên đó. Phía Sư Sư thuần thục mà khéo léo từ chối lời mời này.
Vu Hòa Trung và Trần Tư Phong đã trở lại, nhân lúc Ninh Nghị không chú ý, hai người lén kể chuyện về Đổng Tiểu Uyên kia cho Lý Sư Sư, nàng cũng chỉ có thể gượng cười, bởi vì chuyện như thế này cũng không phải lần đầu. Mà nhận ra động tĩnh bên ngoài, không lâu sau khi mấy người đang nói chuyện phiếm, Ninh Nghị lại hỏi thẳng:
- Xảy ra phiền toái gì chăng?
Vu Hòa Trung cười nói:
- Cũng không phải phiền toái, chỉ là chút nhàm chán thôi.
Sư Sư ngẩng đầu lên, cười lắc đầu, nói:
- Kinh sư chính là như thế này, kỳ thật là do thân phận này của Sư Sư chọc họa, Ninh đại ca đừng để ý.
Trần Tư Phong cũng nói:
- Sư Sư cô nương của chúng ta đã sớm quen rồi.
- Chính là thế đó!
Sư Sư nói rất đáng yêu, cứ vậy gật đầu.
Thường ngày nếu gặp phải tình huống thế này, Vu Hòa Trung, Trần Tư Phong chưa chắc đã cảm thấy thoải mái gì, nhưng lúc này lại thêm một Ninh Nghị, hai người nhất thời có cảm giác xích lại gần Sư Sư rất nhiều, có cảm giác về sự ưu việt khi ba người bọn họ đã từng cùng nhau trải qua rất nhiều chuyện, mà Ninh Nghị chỉ là người ngoài. Trong lúc hàn huyên không khỏi nhắc tới đủ tình huống Sư Sư gặp phải khi làm hoa khôi ở kinh thành này, trò hề một đám tài tử tranh giành giai nhân, mấy chuyện lý thú sau khi một bên thua cuộc ủ rũ ra về, nói đến khá cao hứng.
Ngay cả Lý Sư Sư cũng vui vẻ cười ha ha, đương nhiên dù nàng có biểu hiện thân thiết cười to thế nào thì cũng không rời khỏi hình tượng thục nữ, có khí chất thanh nhã, nhưng sức cuốn hút cũng rất mạnh, lúc này Ninh Nghị không phòng vệ gì, nên cũng cảm thấy mình vui vẻ hơn nhiều.
Trái lại sau đó Trần Tư Phong hỏi Ninh Nghị có thường tham gia chuyện như thế này ở Giang Ninh hay không, Ninh Nghị cười lắc đầu, thành thật trả lời rằng mình rất ít khi tham dự những chuyện như này, thế là Trần Tư Phong cũng không hỏi gì nhiều nữa.
Bên này bốn người bạn tốt cười cười nói nói, Sư Sư thì lúc nào cũng chú ý biến hóa của biệt uyển biên cạnh, thỉnh thoảng lại có nha hoàn bưng trái cây vào, nàng sẽ tự mình nhận lấy, sau đó nghe nha hoàn báo cáo tình hình bên ngoài. Thời gian dần trôi, chuyện bên kia dường như có vẻ kỳ quái, càng lúc càng không đúng với dự đoán ban đầu. Bởi vì người đến càng lúc càng nhiều, thậm chí cả Cơ Vãn Tình cũng chạy tới nơi này, đây không còn là tranh giành tình nhân nữa, mà mà muốn so đấu rồi.