Vu Hòa Trung và Trần Tư Phong nghĩ như vậy, Đổng Tiểu Uyển tất nhiên cũng cho là như thế. Mật báo xong, gã liền ngồi xe ngựa quay trở về thành. Cho dù là thế nào, gã cũng đã giúp Lý Sư Sư một ân tình, về sau có gặp ở Phàn lâu, có khi chính gã còn có thể được ưu ái một hai. Nghĩ như vậy, đi chưa được bao xa thì có mấy cỗ xe ngựa lướt qua bên gã, gã tò mò nhìn thì hơi ngẩn ra.
Nơi này phong cảnh không tệ, vài thôn trang nối nhau thành một dải, lại có nhà cửa ở giữa điểm xuyết, xung quanh còn có rừng cây vờn quanh thôn trang. Mấy người bằng hữu kia của gã hiển nhiên là ở trên đường đón người, cứ như vậy đứng chờ ở rừng cây cửa thôn. Gã dừng xe ngựa lại, chào hỏi một bằng hữu dưới bóng cây, đối phương lại hơi ngạc nhiên:
- Tiểu Uyên, huynh đi đâu vậy?
- Tiểu đệ còn đang muốn hỏi các huynh đâu, mời những ai kìa?
- Chuyện đó ta không rõ lắm, thời gian hơi gấp nên mời được ai thì mời, ai có thể tới cũng chẳng rõ. Người vừa qua là Tam tiểu thư của Hoài Minh hầu phủ … Tiếp theo còn có Tình quận chúa của Sùng vương phủ, Phương Văn Dương, mấy vị lão nhân gia của Tuyển Văn Xã, à, còn có "Vương đạo phú" Vu Thiếu Nguyên đang nổi gần đây, đám người Cơ Vãn Tình ở Thính Nhạn cư, còn có vài vị cô nương ở Tiểu Chúc phường, Phàn lâu nữa …
- Đám người Cơ Vãn Tình mà các huynh cũng mời tới … Mời nhiều người như vậy, huynh định làm gì?
- Hắc, theo lời huynh nói chứ sao, ngày mai là Đoan Ngọ rồi, mọi người thấy hôm nay thời tiết tốt nên ra ngoài ngắm cảnh, đạp thanh, ngâm thơ làm phú, nên chọn bên này mà thôi. Tiểu Uyên, Tiểu Uyên công tử à, sao huynh lại đi chứ, huynh đi rồi, chúng ta cũng chẳng có chút mặt mũi nào nữa, ở lại cùng xem trò hay đi …
- Huynh đừng giỡn nữa … Các huynh chẳng lẽ thật sự đi đạp thanh ư …
Nói tới đây, kỳ thực trong lòng Đổng Tiểu Uyên đã rối loạn hết lên rồi. Gã vốn chỉ cho rằng đây là đám kẻ ngưỡng mộ bị Lý Sư Sư từ chối không gặp nên mới tới đây tranh giành tình nhân, nhưng mời nhiều người tới như thế này, tình hình đã không giống trước nữa. Giữa vài vị hoa khôi nổi tiếng thành Biện Lương đúng thật là có xung đột với nhau, những chuyện ngươi muốn cao hơn ta một đường, ta muốn ép ngươi một đoạn cũng không có gì lạ, nhưng mỗi lần công kích chính diện ít nhất cũng phải có văn nhân sĩ tử tới trợ giúp, khiến cho thanh thế thật lớn, nếu chỉ đơn thuần là tranh giành tình nahan thì không cần thiết phải kéo cả Cơ Vãn Tình ra.
Phàn lâu Lý Sư Sư, Thính Nhạn cư Cơ Vãn Tình, Tiểu Chúc phường Cung Điềm Nhi, Thấm viên Doãn Hồng Tụ, mấy vị hoa khôi nổi tiếng nhất hiện thời mà ở cùng một chỗ, đám văn sĩ khó mà suôn sẻ được. Hiện tại bọn họ mời nhiều người tới như vậy, nếu thật sự là đạp thanh thì tùy tiện chọn một nơi là được, hoặc là … thì phải là Cơ Vãn Tình muốn ra oai với Lý Sư Sư trước tết Đoan Ngọ. Nay bên Lý Sư Sư chẳng hề chuẩn bị gì, bên người lại chỉ là những kẻ như Vu Hòa Trung, Trần Tư Phong, chuyện này thật phiền toái … Nghĩ tới những điều này, gã thầm thở dài, chuyện lại càng phức tạp thêm rồi, thì ra không phải là tranh giành tình nhân, mà còn muốn giẫm người tạo thế. Nhưng trong cái phức tạp lại có cái thú vị, gã liền ngừng lại, tạm thời quyết định không đi nữa.