Cái gì chứ, không phải là lần này Sư Sư cô nương trở về còn chưa gặp các ngươi mà đã đi gặp người khác sao, còn nói không phải nhằm vào Lý Sư Sư người ta.
Chuyện thế này cũng không phải lần đầu, chỉ là tranh giành tình nhân mà thôi. Này, bên cạnh là ai các ngươi nghe ngóng cho kỹ đã, kẻo không nắn được hồng mềm lại đá phải tảng đá, không phải lần đầu rồi, chuyện kiểu này chẳng hay ho gì, lại còn đang ở chỗ của ta nữa … Thái bình thịnh thế, các loại sự tình tới tới lui lui đều không có gì khác biệt, cho dù là ở tòa thành lớn như Biện Lương này, ở quá lâu, nhìn mọi chuyện thôi cũng có thể hiểu đại khái là đang xảy ra chuyện gì. Là chủ nhân biệt uyển, nam tử có địa vị Tử tước này cũng không rêu rao gì ở thành Biện Lương này, dù sao chốn kinh thành, vương hầu đâu đâu cũng thấy, gã chỉ là một Tử tước, xưa nay đều ôn hòa đãi người, lần này bị người kéo ra khỏi thành, hỏi qua liền hiểu chuyện gì xảy ra.
Biệt uyển đó gã đã lâu chưa tới, chỉ để lại hai ba hạ nhân trông nom, bên cạnh là sản nghiệp của Phàn lâu, cũng không phải là để cô nương Phàn lâu tranh đoạt tình nhân ư. Trong thành Biện Lương rất nhiều thiếu gia, có học sinh văn sĩ theo đuổi công danh, cũng có những kẻ nhàn rỗi gia cảnh giàu có cả đời không cần văn hay gì, bọn họ dư thừa tinh lực, lúc không có chuyện gì làm thì chỉ có đi chọi gà đấu cẩu tranh đàn bà, hai nhóm người tranh giành tình nhân khiến đối phương bẽ mặt, chuyện như thế ở thành Biện Lương này ngày nào cũng xảy ra, không hề kỳ lạ. Đổng Tiểu Uyên lúc đầu cũng không rõ, chỉ là sắp tới biệt uyển thì nghe nói hôm nay Lý Sư Sư ở bên đó, thế mới đánh trống lui đường.
Nữ tử bình thường thì thôi, xem trò hay đương nhiên là vui vẻ, đắc tội cũng chưa chắc, nhưng là vài vị hoa khôi trong thành Biện Lương … Gã tội gì mà tham dự vào trong chuyện này. Gã tuy không coi là quen thuộc với Lý Sư Sư, nhưng cũng có duyên vài lần gặp mặt, biết nàng mới trở về từ vùng đất bên ngoài. Trước tết Đoan Ngọ, người bái phỏng hẳn là rất nhiều, nàng lại chỉ có thể tiếp đãi được mấy người, đám bên này hiển nhiên không có cơ hội thân cận nên chạy tới khiêu khích, khiến tân khách của Lý Sư Sư bẽ mặt.
Mấy người chạy tới mượn biệt uyển này thường ngày có chút giao tình, lúc này từ chối không được, trong lòng gã không khỏi chẳng biết làm sao. Chuyện này cho dù thế nào, với gã thì chưa hẳn là thú vị gì. Nếu mấy người bằng hữu của mình ở đây khiến đối phương bẽ mặt, có thể sẽ khiến Lý Sư Sư ghét mình, mà nếu ngược lại, thường thì tầm mắt của những nữ tử chốn lầu xanh này thường rất cao, nếu hôm nay người ta tới đây, bên kia lại đang tiếp đón Chu Bang Ngạn, như vậy bên mình lại thành phản diện, mất mặt vô ích, nếu chuyện bị truyền ra ngoài thì sau sao có thể ở lại tòa nhà này được nữa.
Nghĩ như thế, gã cảm thấy buồn bực. Đám người kia mở cửa biệt uyển, kêu hạ nhân vào chuẩn bị, sau đó liền đi nghênh đón những người khác. Đổng Tiểu Uyên cũng lười hỏi nhiều, một mặt sai người đi dò la xem người tới ở bên kia là ai, một mặt gọi người chuẩn bị xe ngựa, hái mình ra ngoài cuộc trước rồi tính sau. Cứ thế một lát sau, hạ nhân tới nói rằng Sư Sư cô nương đang tiếp đãi mấy người bạn thuở bé là Vu Hòa Trung, Trần Tư Phong.