Mùng bốn tháng năm, một ngày trước tiết Đoan Ngọ, trong phố lớn hay ngõ nhỏ ở thành Biện Lương đã tràn ngập mùi bánh chưng, các nhà các hộ đều treo xương bồ với lá ngải lên, dù là ở cửa thành cũng treo đầy những xương bồ lá ngải kia, mọi người tới lui, nơi đây đã tràn ngập không khí vui mừng của ngày tết.
Xe ngựa phi nhanh ra khỏi cửa thành, chạy tới bờ sông Hoàng Hà.
Trên bầu trời, mây lững lờ trôi. Ra khỏi thành Biện Lương, nơi tầm mắt có thể nhìn tới là một vùng đất bằng phẳng, bên quan đạo trồng cây cối, thi thoảng lại có thôn trang đồng ruộng, gà hoặc chó thả rông rồi người đi đường, một nhánh sông chảy qua một bên thôn trang. Xe ngựa chạy tiếp một lúc thì tới đích, đó là một tòa trang viên thấp thoáng trong rừng, được xây gần con sông, bên cạnh còn có vài tòa thôn trang lớn nhỏ, có thể nhìn ra đây đều là biệt uyển của người phú quý.
Hôm nay Ninh Nghị ra khỏi thành Biện Lương là vì tới theo lời mời của Lý Sư Sư. Đoan Ngọ sắp tới, vị hoa khôi kinh sư này cũng không thanh nhàn. Lúc trước nàng ra ngoài thăm bạn tầm sư, lúc trở về đi theo đội tàu Sinh Thần Cương bắc thượng mà chậm mất vài ngày, lại gặp ngày tết lớn như Đoan Ngọ này, mấy ngày gần đây ngoài mấy vị khách không thể từ chối ra, thì thời gian còn lại nàng đều luyện tập cho tiết mục sẽ biểu diễn trong tết Đoan Ngọ. Thôn trang này chính là sản nghiệp của Phàn lâu, hôm nay là ngày luyện tập cuối cùng, nàng nói với ma ma Lý Uẩn rằng muốn tìm một nơi thanh tịnh, nên tới bên này luyện tập, thuận tiện mời mấy bằng hữu tới đây làm một cuộc tụ hội cá nhân.
Dù sao lần gặp mặt này cũng có nữ tử, lúc này Tiểu Thiền không còn là nha hoàn của hắn nữa, nên lần này Ninh Nghị không dẫn theo ai, chỉ là khiến gia đinh Đông Trụ đi cùng lên phía bắc này đánh xe, một mình tới đây. Sau khi báo tên, lập tức có nha hoàn đón hắn vào, chưa đến nội viện đã nghe tiếng đàn sáo truyền tới, có nữ tử đang hát từ khúc.
- … Sơ sơ sổ điểm hoàng mai vũ. Thù phương hựu phùng trọng ngũ. Giác thử bao kim, thảo bồ phiếm ngọc, phong vật y nhiên kinh sở …
- Cô nương đang luyện tập bài từ mà Chu Bang Ngạn Chu đại nhân vừa mới viết.
Nha hoàn kia vừa dẫn đường vừa giới thiệu, hiển nhiên cũng biết từ tác của Chu Bang Ngạn có lực sát thương như thế nào với người bình thường.
Vòng qua cửa nhỏ phía trước là đến một thính đường thông thoáng bốn phía, xung quanh treo mành, khá là thoáng mát. Sư Sư cô nương đang khiêu vũ trong thính đường, la quần thủy tụ tung bay, với sự phối hợp của một đám nhạc sĩ, nàng hát bài thi từ mới làm ra kia. Mà bên kia phòng nơi có cảnh vật đẹp nhất đã có hai người ngồi, một người là Vu Hòa Trung, người kia tuổi tầm hai mươi, nhưng xem ra trầm ổn hơn Vu Hòa Trung mấy lần. Khi Ninh Nghị đến, Sư Sư cô nương trong thính đường vừa vặn quay đầu lại, liền nở nụ cười nới hắn, nụ cười ấy trong suốt là thế, bao hàm sự vui mừng khi gặp lại bạn cũ, hoàn toàn không có vẻ quyến rũ của hoa khôi kinh sư mà đồn đại nói tới, gần như ngay cả Ninh Nghị cũng không tự giác mà bị cuốn hút.
Nếu nói về hiệu quả, nụ cười như vậy so với khi Vân Trúc, Cẩm Nhi tươi cười đối đãi với người bên ngoài còn hấp dẫn người hơn nhiều. Có lẽ với Vân Trúc hay Cẩm Nhi, cuộc sống lúc trước chính là cố gắng ngoi lên trong sóng gió cuồn cuộn, cố gắng tìm lấy phương hướng, mà với nàng mà nói, có lẽ đó chính là thành tạo nhảy múa.
Cười tỏ ý cho Ninh Nghị, Sư Sư cũng không vì thế mà dừng lại, nàng vừa hát từ tác nghe nói là Chu Bang Ngạn viết ra, và tiếp tục múa. Nàng múa không nhanh, nhưng giơ tay nhấc chân đều có khí chất thanh nhã khiến người ta vui tai vui mắt.