Hắn suy nghĩ một chút, lại cười nói tiếp:
- Nếu trò là nam tử thì sẽ chẳng phải phiền muộn nhiều như vậy, nhưng ai biết được tuân theo phụ mẫu chi mệnh, môi chước chi ngôn liệu có cưới phải ác nữ không. Ôi, hãy nghĩ thoáng ra.
- Nếu là nam tử vậy cũng tốt …
Chu Bội cúi đầu, thì thào:
- Thầy, thầy cảm thấy … đệ tử nên chọn thế nào? Chọn người như nào?
- Ta làm sao biết được.
Ninh Nghị không khỏi bật cười:
- Gần đây ta mới biết được, trong chuyện tán gái này, ta vốn chẳng lợi hại gì.
- Tán … tán gái? Cái gì cơ …
- Chính là mấy chuyện giữa nam và nữ đó … Muốn chọn người như nào vẫn phải do chính trò quyết định.
Ninh Nghị dọn dẹp xong thì di chuyển ghế dựa quay lại đây, nhìn tiểu quận chúa:
- Nhưng trò đã gọi ta một tiếng thầy, ta cũng nói những gì ta cảm thấy được … Chu Bội nè, trò có tầm mắt rất cao, nhưng kỳ thật người trên đời đều không sai biệt lắm. Ngoài đám nhị thế tổ kiểu công tử bột hay ác danh rõ ràng bị gia đình làm cho hư không còn thuốc chữa, phần lớn người đều ở trong phạm vi bình thường. Bọn họ tính tình sẽ không quá xấu xa, cũng nguyện ý yêu thương thê tử, hy vọng mọi chuyện trong nhà mình đều tốt đẹp.
Hắn sửa sang lại mấy tờ giấy, cười cười:
- Chuyện nam nữ này đều là mị lực lớn thay đổi mị lực nhỏ. Tiểu Bội xuất thân hoàng gia, xinh đẹp lại thông minh hiểu chuyện, tùy tiện tìm nam nhân chắc hẳn cũng sẽ kính trò yêu trò. Chuyện vợ chồng ở chung, chỉ cần trò có thủ đoạn, nhu hòa một chút, đối đãi hắn ngang hàng, như vậy thì đàn ông sẽ chẳng phải loại vong ân phụ nghĩa gì. Nếu hắn cưới người khác, có lẽ sẽ ra sức tìm tiểu thiếp hay dạo thanh lâu, cưới trò thì sẽ không như vậy. Hãy nhìn Khang phò mã đi, không phải bọn họ sống rất hạnh phúc sao? Một nửa là vì Khang phò mã vốn không tệ, mà nửa khác là do Thành Quốc công chúa điện hạ làm nên, cho nên … đừng quá soi mói. Điều ta có thể nói chính là những điều này, hãy thoải mái thả lỏng tinh thần, sau này còn rất nhiều hội thơ, trò có thể từ từ mà xem xét.
Ninh Nghị nói xong những điều này, Chu Bội hỏi:
- Thầy có đến hội thơ nhìn không?
- À, chuyện giúp trò tuyển phu tế này, ta không làm đâu, làm không nổi.
- Nhưng là thầy …
Chu Bội nghĩ một lát rồi nói:
- Có thể giúp thử bọn họ mà, ừm, thí dụ như thi văn nè, tri thức nè …
- Đừng dùng đó để chọn phu tế!
Ninh Nghị vung tay, lắc lắc đầu:
- Mấy thứ đó tạm được là được rồi, chọn vị hôn phu đương nhiên phải tìm kẻ lương thiện chút, tâm địa tốt, sau này cưới trò về rồi sẽ đối tốt với trò ấy. Mấy người giỏi thơ từ thì trò đừng để tâm làm gì, những người này tâm cao khí ngạo, có tài nhưng không gặp thời thì hơn phân nửa là sẽ phẫn nộ vì bất công, nếu thuận buồm xuôi gió lại dễ tạo nên tính cách ngạo mạn không dễ hầu hạ! Bởi vì cuộc hôn nhân tạo nên từ sự ưu tú thường đều là bi kịch … Trò tốt nhất là nên tìm người tốt, chứ đừng tìm kẻ lợi hại.
Dù sao Ninh Nghị cũng không am hiểu mấy về chuyện hôn nhân đại sự, chỉ là đời sau chứng kiến rồi, nếu nam nữ đều ưu tú, hoặc là vì loại ưu tú này kết hôn, thường là không có kết quả tốt. Chuyện chung sống thì khắp các phương diện đều là một người thoái nhượng. Ở thời này thì người thoái nhượng phần lớn là nữ tử, nam nhân có thể tự do phát huy. Nhưng Chu Bội là người của hoàng tộc, cho dù có muốn thoái nhượng thì cũng không thể thoái nhượng được bao nhiêu. Nếu kết hôn với nam nhân ưu tú, cơ bản là tương đương với việc khiến tuổi già mình không yên không vui.