Ngày hè vẫn nóng bức như vậy, thời gian cứ dần dần trôi đi. Nay đã là tháng năm âm lịch, thành Biện Lương hỗn loạn nhốn nháo, có quỹ đạo vận hành của riêng mình như trước. Chốn kinh sư, đủ loại sự vật, tin tức trong thiên hạ tụ tập về đây. Văn nhân tài tử, hay những con người nổi trội từ các tỉnh nam bắc, rồi giang hồ hảo hán khắp tam sơn ngũ nhạc, lục lâm hào kiệt, quan viên tới từ các nơi, hậu duệ thiên gia sống ở các chốn, tới những hạng người buôn bán nhỏ lẻ các phố các hẻm đều có cuộc sống riêng của mình, với mục đích khác nhau, dục vọng, thiện ý và ác niệm hội tụ tại một nơi.
Ở nơi đây, Ninh Nghị không bị ảnh hưởng gì lắm, viện mới mua chưa được trang trí bày biện xong, mọi người vẫn ở trong Văn Hối lâu như trước. Hắn tìm thợ rèn đánh chế ra vài ngòi bút có thể dùng tạm, cũng lấy vài chiếc lông chim, xử lý qua rồi làm bút lông chim. Bởi vì lúc này chất lượng giấy không được tốt cho lắm, ngòi bút chế từ sắt không thể dùng tốt, chỉ có thể dùng lông chim quấn lại thành ngòi bút, chấm mực nước, tốc độ có tăng lên, nhưng khá là không thuận tay, viết ra chữ xiêu xiêu vẹo vẹo.
Hắn đang từng bước làm toàn bộ kế hoạch có liên quan tới Trúc Ký, ban ngày thì đi tửu lâu trà lâu, tối lại dạo thanh lâu. Tần Thiệu Du làm người dẫn đường, có nhiều lúc Văn Nhân Bất Nhị, Nghiêu Tổ Niên, Kỷ Khôn, Thành Chu Hải cũng tới. Ninh Nghị sẽ hỏi mỗi người nguyên nhân vì sao cửa hàng này được hoan nghênh, sau đó ghi chép và quy kết lại.
Đám người Nghiêu Tổ Niên chưa chắc đã đến vì dạo thanh lâu hay quán trà, trông thì như là tùy ý nói chuyện, nhưng thực tế cũng là bóng gió tìm hiểu về Ninh Nghị. Với chuyện Ninh Nghị điều tra tường tận như vậy chỉ để người phụ nữ của mình mở quán, bọn họ cảm thấy là không đúng chỗ, nhưng cũng không có nói ra những gì mình nghi ngờ chất vấn. Đây không hẳn là vì bọn họ tuân thủ nghiêm ngặt cự ly lui tới, mà là vị Ninh Nghị khi đã ở trong trạng thái công tác ở kiếp trước, cho dù tướng mạo và cơ thể hắn vẫn chỉ là hai mươi tuổi, nhưng khí chất biểu lộ ra khi trong đầu đang quy kết một kế hoạch khổng lồ như vậy vẫn khác hẳn lúc trước.
Đố là khí thế của kẻ bề trên cùng người trù tính kế hoạch có tâm tư kín đáo, không hề có loại nơm nớp lo sợ và không tự tin của tuổi hai mươi, cho dù có học nhiều hơn nữa thì cũng vì chưa từng trải qua thực tiễn mà duy trì sự cẩn thận. Ninh Nghị có rất nhiều thứ trong tay, sớm thực hành vô số lần, cho dù nếp sống ở cổ đại có khác với hiện đại, nhưng tính người thì không có thay đổi gì lớn.
Hắn đã bày ra tư thái nghiêm túc hẳn hoi, cho dù là bình thản nhưng vẫn tản ra khí thế và cảm giác chấn nhiếp người khác. Hơi thở của kẻ bề trên đó có lẽ đã từng có trong ánh mắt mà đã dọa cho Tiểu Thiền phải sợ hãi lúc đầu đến Võ triều, sau mới thu bớt lại. Lúc này cho dù hắn có nghiêm túc thế nào thì cũng chẳng thể dọa được Tiểu Thiền và Vân Trúc nữa, nhưng với đám người Nghiêu Tổ Niên thì khác, nhìn thấy thái độ nghiêm túc đâu vào đó này, bọn họ dĩ nhiên là sẽ không mở miệng qua quýt. Đây cũng là vì bọn họ sớm biết rõ lúc trước Ninh Nghị đã từng làm những chuyện gì.