Dưới ngọn đèn bé như hạt đậu, trên tờ giấy Tuyên Thành là những hàng chữ cực nhỏ. Lúc này là sáng sớm, khi bên ngoài truyền tới tiếng gà gáy, Ninh Nghị mới đặt bút lông xuống cạnh nghiên mực, xoay cổ tay nhức mỏi vì viết liên tục.
- Khi nào rảnh phải làm cái bút máy mới được …
Nghĩ như vậy trong lòng, hắn nhấc tờ giấy Tuyên Thành chưa khô nét mực lên nhẹ nhàng quơ quơ trên không trung, sau đó để sang một bên. Lúc này vài tờ giấy ở đó đã nhiều chữ viết, nhưng thứ cần viết ra vẫn còn một đống lớn, tuy lúc này hắn đã có thể sử dụng bút lông thuần thục, nhưng hiệu suất vẫn không cao. Đối với kẻ mà lúc này đã tiến vào trạng thái làm việc, bắt đầu làm toàn bộ kế hoạch như Ninh Nghị mà nói, thế này vẫn là chậm tiến độ.
Trong thời đại này, muốn lên khung từ đầu hình thức xí nghiệp khổng lồ mà có hệ thống giám sát, chế hành, tuần hoàn nội bộ là không có bất kỳ cơ sở điều lệ với khung sườn gì cả. Có rất nhiều thứ mà ở hậu thế được coi là những chuyện không có gì đặc biệt, nếu không thể viết ra thì rất có thể là chẳng ai làm, thế cho nên mới phá vỡ mắt xích nào đó. Ở phương diện này, Ninh Nghị vẫn tin rằng trí nhớ tốt vẫn không bằng đầu bút tõe, rất nhiều thứ trên cơ sở khái niệm mà viết ra rồi thì sẽ rõ ràng hơn rất nhiều.
Thời gian không có nhiều, nhưng muốn cân nhắc và suy nghĩ về thứ gì đó thì gần như là vô tận. Những gì được viết ra trên mấy tờ giấy này là những nét chính của công ty tập đoàn ở đời sau về hệ thống giám sát xét duyệt, nay không dùng nó với Trúc Ký được, vì Trúc Ký còn quá nhỏ. Nhưng nếu tất cả thuận lợi, đến giai đoạn sau nó sẽ phát triển tới quy mô lớn như vậy, lúc này cần phải có một sơ hình phát triển đủ tốt, để tránh phải đi đường vòng. Trong hệ thống này rất nhiều thứ phải điều chỉnh lại, tham khảo phương pháp quản lý và hình thức của nhiều phân xưởng kiểu gia tộc, mặt khác lúc này diện tích Võ triều quá rộng, truyền tin tức không nhanh, nên các vấn đề như không thể kịp thời thống nhất sổ sách các khoản và tin tức cũng cần phải được coi trọng, nhưng tôn chỉ về thứ cần mô phỏng chính là các loại giám sát lẫn nhau, quản thúc, ngăn chặn gian dối có liên quan đến việc xét duyệt. Bất cứ đâu cũng đều tồn tại mối quan hệ tam giác chế hành.
Về mấy thứ này, những gì cần chuẩn bị vẫn còn rất nhiều. Đương nhiên phát triển một hạng mục luôn phải từ từ, con đường phát triển của Trúc Ký cũng sẽ gặp phải rất nhiều vấn đề, tình hình cuối cùng rất có thể là không đoán được. Nhưng nếu lập ý và chuẩn bị tốt từ trước thì sẽ không phải đi đường vòng gì nhiều.
Hắn nghĩ xem những thứ mình viết ra này còn sót gì không, quay đầu lại thì thấy bên kia giường, Tiểu Thiền đang nằm nghiêng nhìn sang bên này. Có lẽ khi Ninh Nghị dậy, nàng cũng đã tỉnh. Lúc này Ninh Nghị quay đầu nhìn nàng một lát, cười nói:
- Đến đây nào!
Tiểu Thiền cũng cười, ngồi dậy rồi xốc chiếc chăn mỏng trên người ra, vươn đôi chân nhỏ bé xuống giường, xỏ giày thêu và bước đến bên người Ninh Nghị, thế mới ngồi xuống đùi hắn:
- Tướng công không ngủ nữa à?
Lúc này trời mùa hạ, nên ban đêm khá mát mẻ chứ không lạnh lẽo gì. Tiểu Thiền chỉ mặc một cái yếm, thân hình gần như lộ ra trọn vẹn. Da thịt nàng trắng nõn, thân hình nhu mỹ cân xứng, vẻ khả ái thường ngày cùng một chút hơi thở đàn bà lúc này dung hợp lại một cách hoàn mỹ, nếu muốn hình dung hơn nữa thì đại khái là cái cảm giác "đang được người nào có được". Ninh Nghị ôm lấy nàng thì nàng vòng tay qua cổ hắn, dán mặt mình vào bên má hắn, để cho Ninh Nghị cảm thụ thân thể nàng. Hai người cứ ngồi như vậy dưới ánh đèn.