Ngươi và Vân Trúc tỷ muốn gả ta đi
- Kéo ta là được, không cần phải kéo theo Vân Trúc, cô ấy …
- Dù sao thì tuổi của ta cũng lớn rồi, qua mấy năm nữa chắc không ai cần, dù hai người tốt với ta, nói chuyện này cũng đúng, không phải là ta không biết.
Trong phòng, giọng của Cẩm Nhi cứng nhắc, Ninh Nghị nhíu mày:
- Vậy để thêm vài năm nữa nói chuyện này không được tốt lắm, hiện tại cô còn có thể làm chính thất, lại qua mấy năm, cho dù có thích, phân nửa cũng chỉ có thể làm thiếp. Có thể làm chính thất tốt hơn làm thiếp chứ. Tô Văn Dục rất được, cô không thích thì thôi, ta cũng không muốn ép. Mà tính tình cô … cô lại hay nổi nóng như vậy.
- Vân Trúc tỷ cũng không phải là chính thất, tỷ ấy vẫn được ngươi nuôi bên ngoài đấy thôi.
- Cô cố tình gây chuyện
Cẩm Nhi bắt đầu nói chuyện, lời nói vẫn lạnh như băng, vừa rồi mới mở miệng, quả thực là cũng có cảm giác tức giận, Ninh Nghị im lặng một lát mới nói:
- Chúng ta hy vọng cô có thể làm chính thất, cô không muốn cô phải đi làm tiểu thiếp của người ta, nhưng bây giờ thì thôi vậy, cô không thích, ta cũng không nhúng tay vào là được.
Cẩm Nhi nghiêng đầu sang một bên:
- Dù sao ta cũng không phải đến để nói với ngươi chuyện này.
- Vậy cô muốn nói với ta chuyện gì?
- Bây giờ ta không muốn nói nữa
Cô cắn răng, tiếng nói nhỏ bé như phát từ từ chính trái tim vậy.
- Vậy ta nói nhiều vô ích rồi? Ninh Nghị có vẻ tức giận.
Cẩm Nhi bĩu môi một cái nhìn hắn:
- Dù sao, ngươi nói cũng rất vui vẻ, thao thao bất tuyệt, Ninh Lập Hằng, trong lòng ngươi tự cảm thấy vì sao ta lại tìm người chứ? Ngươi luôn như thế này, trong lòng ai nghĩ gì ngươi cũng biết
- Ta nói sai ngươi có thể nói ra.
- Tại sao ta muốn nói ra ngươi cũng biết, ngươi lợi hại như vậy, tại sao ta lại phải nói ra, ta không nói. Ta không thoải mái với ngươi, thấy ngươi phiền phức, cứ đến bới móc, việc gì mà ta phải nói ra chứ.
Ngồi ở bên đó, khép hai chân lại, đôi tay đặt lên đùi, cô gái này đột nhiên nói liền một mạch. Ngữ điệu không cao nhưng cực nhanh. Sau khi nói xong cô nhìn chằm chằm vào Ninh Nghị. Hắn cũng sửng sốt nhìn thần thái của Cẩm Nhi còn có mấy phần oan uổng. Hắn cũng hiểu rằng có thể mình làm sai gì đó mà không chú ý đến.
Hắn vẫn giữ bình tĩnh, đương nhiên cũng này cũng không thành tức giận chỉ là có hơi bực bội.
- Bà dì của cô tới à …
- Cái Dì cái gì
- Hành kinh Dì cả.
Ninh Nghị giải thích nhanh chóng, Cẩm Nhi bên kia mặt hơi đỏ lên không biết làm sao về sau lại trắng bệch ra: