Dù sao cũng là những chuyện nhỏ, Tần Tự Nguyên cũng không vì hội thi huyện chủ Thanh Dương mà nói quá nhiều. Mấy người ở đây đương nhiên là không biết, một đám bạn của Chu Bội ở Kinh Thành đã tuyên dương Ninh Nghị là một tài tử và là một sư phụ số một. Lúc nói với Tần Tự Nguyên thì có chút hời hợt, nhưng trên thực tế trong lòng đang băn khoăn sư phụ có đi đến hội thi thơ cổ vũ cho mình đi hay không?
Ninh Nghị vẫn còn nhiều việc cần làm, đương nhiên là không có nhiều thời gian lãng phí vào hội thơ. Sau khi dời khỏi Tần Phủ, trời đã chạng vạng tối, quay lại Văn Hối lâu mới để ý thất thần sắc của đám Vân Trúc có điều lạ, cảm xúc như mất mát. Cẩm Nhi không giống sắc mặt lạnh như băng lúc sáng hắn nhìn thấy nhưng nhìn lại chẳng có chút sức sống nào, vẻ mặt âm trầm, nhìn thấy hắn thì liền đi ngay. Hắn hỏi Tiểu Thiền đã xảy ra chuyện gì, cô ấy chỉ nói buổi chiều mọi người ra ngoài đi dạo nên mệt mỏi, sau đó cô ấy lại tươi cười vui vẻ.
Tiểu Tiền đang giấu cảm xúc của mình với Ninh Nghị, đã ăn cơm tối. Ninh Nghị gọi Tô Văn Dục đến hỏi ban ngày mọi người ra ngoài có chuyện gì? Tô Văn Dục cũng không dám giấu diếm hắn mới nói ra chuyện nhìn thấy.
Là buổi chiều, Ninh Nghị đi Tần Phủ. Đám Vân Trúc vẫn ra cửa hàng mua đồ như cũ, người trong nhà đi theo, bọn họ đang đi qua vùng gần con đường hôm qua thì nhìn thấy một xác chết.
Thoạt nhìn tình hình đó chắc là quan phủ đang phá án, vớt một bao xác người từ dưới sông lên, miệng bao đã nới lỏng, lúc vớt lên vẫn còn có máu đen hẳn là người chết vẫn chưa lâu. Đó là xác một người đàn bà, rất nhiều người vây quanh xem, nghe nói lúc vứt xác là lúc bình minh hôm trước.
Đang đi trên đường, nhìn thấy xác một người phụ nữ, cũng không phải là khiến cho mọi người mất hết tinh thần nhưng Tô Văn Dục nói cứ ấp a ấp úng, đại khái Ninh Nghị cũng hiểu, trong cái bao thi thể kia còn hơi vỡ ra nữa, một cái khăn trùm đầu, linh tinh gì đó, một bộ thi thể hoàn hảo, người nhà nạn nhân sẽ nhận ra. Lúc đó Tô Văn Dục nhìn, trong lòng liền nghĩ ngay đến cô gái này rất giống với người phụ nữ ngày hôm qua bị Cao nha nội chặn trong ngõ hẻm rồi đùa giỡn. Lúc đó dù chỉ nhìn nạn nhân từ xa, nhưng khuôn mặt và cái khăn trùm thì đại khái rất giống.
- Lúc đó Nhiếp cô nương, Nguyên cô nương còn cả Tiểu Thiền, mặc dù các cô ấy không nói gì. Nhưng…. Có lẽ các cô ấy cũng đoán ra.
Tô Văn Dục cau mày:
- Trước khi cô ta chết… bị ngược đãi và tra tấn rất nhiều, cô ta… cô ta, thậm chí còn bị một cây côn đâm phải..., chúng đệ không dám nhìn nhiều, sau đó qua buổi trưa không lâu… Chúng đệ liền quay về…
Ninh Nghị há miệng thở dốc, cuối cùng cũng không nói được gì, hắn như vả vào miệng nhớ lúc sáng đến Tần phủ, đám Thành Chu Hải nói chuyện. Đại khái hắn cũng hiểu, sau khi Tần Thiệu Du về, nói chuyện đã gặp Cao Mộc Ân với đám Nghiêu Tổ Niên. E rằng thông qua Mật Trinh ti, đám Nghiêu Tổ Niên, Kỷ Khôn, Thành Chu Hải còn điều tra tiếp. Nếu buổi tối ra lệnh rồi, thì tin tình báo sáng hôm sau đã có. Thành Chu Hải mắng phủ Thái Uý coi trời bằng vung, là nhằm vào người đàn bà kia mà đến. Mật Trinh ti… có thể là phủ Thái Úy đã điều tra ra được chuyện vứt xác, vẫn còn một khả năng nữa. Đêm hôm đó, khi phủ Thái Úy ra tay, Mật Trinh ti đã điều tra ra chuyện này nhưng chuyện này chẳng có ý nghĩa gì, cho dù là điều tra ra rồi Mật Trinh ti cũng không thể nhúng tay vào được. Chuyện như vậy chỉ e là khiến người ta phải chịu uất ức.