Trên đường từ Giang Ninh đến Kinh Thành, kế hoạch ban đầu là ra sức ngăn cản sự biến Tịnh Khang. Nhưng kế hoạch chưa kịp thay đổi, đại khái là sau khi hiểu được tình hình của Mật Trinh ti, kế hoạch ban đầu vốn dĩ đã chuẩn bị xong nhưng không có cách nào làm được. Chuyện còn lại cũng là những râu ria phụ, có làm hay không cũng không sao cả.
Vũ triều thời kỳ đầu đối với Vật Lý, hóa học của hậu thế, có thể tạo nên tác gì thực ra cũng không có gì mong đợi quá nhiều, hắn còn lấy đá ở núi đánh ngọc, nhưng thời đại này thiếu một căn cơ ngành công nghiệp, lúc cải cách khó mà nhìn thấy hiệu quả quyết định, nếu khiến cho người ta sinh ra tâm lý ỷ lại, thì sẽ càng bào mòm ý chí chiến đấu. Thứ hai, hệ thống Nho gia rất kiêng kị cách mạng cải cách và kĩ thuật. Sự kiêng kị này không phải chỉ nói mồm, mà là một khi cải cách làm tổn hại đến lợi ích thì sẽ có các cách khác nhau để loại bỏ. Sau khi chuyện kết thúc ở Hàng Châu, lúc mà Ninh Nghị suy nghĩ có thể làm những gì, lựa chọn đầu tiên là dựa vào kĩ thuật, chứ không phải là phương pháp luyện sắt thô sơ.
Trung quốc văn hóa năm nghìn năm bác đại tinh thâm. Nói thì nói vậy nhưng còn về kỹ thuật, ví dụ như kĩ thuật luyện kim, khi phát triển đến một trình độ nhất định cũng là lúc làm cho nhân dân cảm thấy "đủ dùng". Một ngàn năm sau thậm chí hai nghìn năm sau, chỉ có kĩ thuật rèn sắt hoặc có cải cách ở quy mô nhỏ chứ chưa hề có một cuộc cách mạng thực sự lớn nào. Còn thay đổi kĩ thuật ở quy mô nhỏ là bởi vì còn coi trọng các thợ rèn, nếu như kĩ thuật thật sự hiệu quả, thì tất nhiêu sẽ không lưu truyền rộng rãi ra ngoài, cuối cùng theo thời gian chỉ chôn vùi trong lũ. Thợ thủ công mới đành phải đi nghiên cứu những kĩ thuật mới.
Nói đến những cả tiến kỹ thuật mới, với nền kinh tế nặng về tự cung tự cấp họ cũng không dễ bỏ cái cũ mà theo cái mới. Phần nhiều vẫn là quy định phạm vi và sự bảo thủ. Xét cho cùng cũng vì đất đai dồi dào, cho khi sau cuộc cách mạng ở phương tây chúng ta mới bị ăn một cái tát đau điếng. Nếu sau đó nhìn về trước, lịch sử nói không ít đến cải cách kỹ thuật của triều Minh. Đã có cuộc cách mạng công nghiệp nảy sinh, trên thực tế chẳng qua là cảm giác của mình tốt đẹp như trong mơ. Ở đây sau khi hình thành sơ bộ sự thống trị đất đai và văn hóa, lại từ đầu phát triển một nghìn lần, khó khăn lắm mới xuất hiện cách mạng công nghiệp ở những thế kỉ 18, 19. Nếu không phải có giặc ngoại xâm thì tất nhiên bên trong vẫn còn chia rẽ. Không có cảm giác về nguy cơ của dân tộc, sẽ không cần thay đổi, chỉ biết sợ hãi thay đổi. Vì thế mà thế kỉ 18 mới không có cải cách, thế kỉ 18 có lẽ là không thể.